Chap 81: Phản công

Tùy Chỉnh

Chỉ mười giờ sau khi Tiêu Chiến rời khỏi studio của Thành Khôn, cũng chính là vào 12 giờ trưa ngày hôm sau, Tiêu Chiến phòng làm việc đã tung ra một đoạn phim ngắn, do nhiếp ảnh gia nổi tiếng quốc tế Tô Mẫn làm đạo diễn.
Đẹp trai dĩ nhiên quan trọng, bất quá đây không phải điều trọng yếu nhất, điều quan trọng nhất chính là phần cuối của phim ngắn còn có "to be continued" cộng thêm một cái biểu tượng chữ K, logo công ty quản lý của Thành Khôn.
Trong giới có không ít người trước đó theo dõi Tiêu Chiến đã ít nhiều nghe ngóng được một chút tin tức, nói rằng có một đối tượng chống lưng, thế lực phi thường lớn phía sau Tiêu Chiến, lại chính là đại danh đỉnh đỉnh Thành Khôn.
Nhưng là Thành Khôn mỗi một hành động đều giữ bí mật, không cách nào tra ra thông tin chính xác, thế nên mọi thứ đều được coi là vô căn cứ. Có lẽ là những người kia cũng cho rằng Tiêu Chiến không thể nào có thể dựa vào một nhân vật như vậy.
Nhưng sự ra mắt quá mức gấp rút của phim ngắn này đã trực tiếp xác nhận sự hợp tác giữa Tiêu Chiến và Thành Khôn.
Chưa tới nửa giờ, Weibo chính thức của công ty giải trí K cũng đã trịnh trọng đưa ra một tuyên bố long trọng. Ý chính chính là từ chối tiếp nhận những bịa đặt ác ý mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nghệ sĩ dưới trướng của K. Tất cả những người có liên quan đến tin đồn tốt hơn hết vẫn là nên xóa những thông tin sai lệch trong vòng 24 giờ. Nếu không, K sẽ không từ chối sử dụng các biện pháp pháp lý liên quan để bảo vệ danh tiếng nghệ sĩ của mình.
Lúc này, Tiêu Chiến đang ở Thượng Hải. Vương Nhất Bác ở văn phòng của Thành Khôn.
"Hài lòng?"
Vương Nhất Bác dời sự chú ý của mình khỏi màn hình điện thoại, nhìn về phía Thành Khôn nở một nụ cười, rất nghiêm túc đối Thành Khôn nói: "Khôn ca, cảm ơn anh."
"Đổi bằng bao nhiêu danh tiếng và tiền bạc như vậy, hai người chút tình cảm này đến tột cùng có thể đi bao xa?"
"Mãi mãi a."
Thành Khôn mỉm cười: "Cậu chỉ mới bao nhiêu tuổi?"
"Cái này cùng bao nhiêu tuổi có quan hệ gì. Có nhiều người kết hôn ở tuổi hai mươi, cũng có người hơn mấy chục năm vẫn chưa yêu ai. Đây đều là duyên phận."

Thành Khôn nhướng mày, không có cùng Vương Nhất Bác tranh luận tiếp về vấn đề tuổi tác, chỉ nói: "Cậu không được gây chuyện, biết không?"
Cái này Vương Nhất Bác biết, đơn giản chính là bất luận công chúng có nói cái gì đi nữa, cậu cũng phải nhất định đóng vai bạn tốt của Tiêu Chiến, một hảo huynh đệ đúng mực. Nhất định không được để người khác có cơ hội bôi đen cản trở con đường thăng tiến của Tiêu Chiến. Trừ phi là bọn họ dám làm gì đó với anh.

"Ông chủ của Hạ Diệu đã gọi cho anh."
Vương Nhất Bác ngước mắt lên nhìn Thành Khôn, giống như đang chờ đợi anh nói tiếp.
Hạ Diệu muốn dùng hot search vài ngày trước, bới móc chuyện lúc trước cậu tới Hoành Điếm. Nhưng khi giải quyết vấn đề này, anh đã sớm nói với lão Hứa rằng chúng ta nên hợp tác thay vì đối đầu. Ông ta biết nếu giúp Hạ Diệu làm chuyện này cũng chính là sẽ đối đầu trực tiếp với chúng ta, ông ta rồi cũng sẽ không có được lợi ích lâu dài. Thế nên đã tận lực đem chuyện này đè bẹp."
Vương Nhất Bác khịt mũi coi thường: "Hạ Diệu kia vẫn không chịu thua."
"Hắn ta chưa chắc đã từ bỏ ý định. Nhất Bác, cậu sẽ trực tiếp bóp chết hắn khi album của cậu được phát hành vào đầu năm sau. Ông chủ của hắn cũng có không ít cách giúp hắn kiếm tiền. Thế nhưng là chính hắn đến tột cùng có bao nhiêu giá trị, thực lực có bao nhiêu đều phải tự mình giành lấy. Dù sao thì, trong giới này có được mấy người giống như cậu đem tình cảm ra coi trọng đến như thế."
"Tiêu Chiến a."
Thành Khôn hừ một tiếng: "Anh đây chính là tận lực bảo vệ hai kẻ ngốc đi."
Vương Nhất Bác bật cười thành tiếng: "Khôn ca, hai người kia không phải kẻ ngốc, là bọn họ chính trực yêu đương."
...
Tiêu Chiến tại Hoành Điếm định trang hai ngày, vì cuộc họp quảng bá dự án, anh phải trở về Bắc Kinh trong vòng một ngày, kế đó còn phải đến Thâm Quyến quay quảng cáo. Đợi anh trở lại Hoành Điếm, lúc nào xuất hiện cũng tính là ẩn số.
Kỳ thật Vương Nhất Bác rất bận, thế nhưng là cậu đến cùng phải gặp Tiêu Chiến, đây chính là cơ hội chắc chắn nhất hai người có thể gặp nhau.
Vương Nhất Bác trong đêm từ Trường Sa bay về Bắc Kinh, về đến nhà cũng đã rạng sáng, nhưng là Tiêu Chiến vẫn chưa ngủ, hai người bắt đầu nói chuyện điện thoại từ lúc Vương Nhất Bác xuống máy bay, cho đến khi đã về tới nhà, đi ra khỏi thang máy, điện thoại vẫn chưa cúp.
Tiêu Chiến vội vàng chạy ra mở cửa cho Nhất Bác, đóng cửa phòng một khắc này Tiêu Chiến cơ hồ là trực tiếp lao vào vòng tay của Vương Nhất Bác. Vương Nhất Bác cũng ôm anh thật chặt, ôm một lúc lâu. Cũng không quên hôn lên hàng lông mày của người yêu cùng đôi môi đã nhung nhớ lâu ngày.
"Bảo bảo, bảo bảo."
"Ừm. Làm sao hả?"
"Em nhớ anh. Được gặp anh vô cùng hạnh phúc."
Vương Nhất Bác ôm lấy Tiêu Chiến đi vào phòng khách: "Nghĩ đến gặp em, anh cũng chẳng thể ngủ nổi, chỉ có thể chờ em."
"Rốt cục cũng có thể nhìn thấy anh. Tiêu Chiến, nhớ anh chết mất."
"Cún con, anh nhớ em nhiều hơn. Nhất Bảo Bảo, nhớ em nhớ em vô cùng nhớ em."
Vương Nhất Bác hiện tại mà nói, phi thường vui vẻ. Tiêu Chiến so với lúc trước, bày tỏ cảm xúc rất nhiều. Nếu là lúc trước, Tiêu Chiến sẽ không nói ra mấy lời giống như yêu thích hay nhớ nhung, mỗi lần đều là Nhất Bác chủ động nói trước, những lần như vậy, Tiêu Chiến đều là đỏ bừng từ má đến cần cổ. Hiện tại có thể rồi cũng sẽ bị nhóc con kém sáu tuổi kia trêu chọc, nhưng không có biện pháp. Tối thiểu nhất vẫn là anh nguyện ý nói ra, nhớ trực tiếp nói nhớ, yêu cũng trực tiếp nói yêu, vậy không phải dễ dàng hơn nhiều sao.
Thời gian này cũng đặc biệt quý giá, không có ai dòm ngó, không ai bịa đặt, có thể hiên ngang bày tỏ cảm xúc của bản thân.
Rạng sáng trong phòng ngủ, không có mở đèn, ánh sáng chiếu vào cũng cực kỳ nhỏ bé. Tiêu Chiến dựa vào lồng ngực của Vương Nhất Bác, thủ thỉ với cậu rằng anh đã nhớ cậu thế nào, không có cậu bên cạnh làm sao anh mới có thể ngủ ngon giấc, còn nói về vai diễn mới, anh có suy nghĩ gì về nhân vật này, còn nói, công việc sắp tới, kể cả việc được chương trình truyền hình mời tham gia anh cũng kể nốt. Cũng nói rằng anh rất sợ hãi phải nhảy.
Vương Nhất Bác khẽ cười, mang theo một cỗ khí tức trầm ấm tiến vào bên tai Tiêu Chiến: "Anh sợ gì? Đừng sợ nhảy, có em ở đây, cái gì nhảy múa cũng đều có thể bồi anh."
Vương Nhất Bác muốn Tiêu Chiến đưa mình đi theo tới chương trình để biểu diễn trên sân khấu, còn nói: "Bảo bảo, không có gì anh không thể làm tốt."
Tiêu Chiến bật cười: "Anh luôn mù quáng tự tin còn còn chưa nói, em làm sao lại luôn khen anh nữa."
"Em nói đều là sự thật."
Nét cười của Tiêu Chiến rõ ràng trên khuôn mặt anh tuấn, anh hỏi Nhất Bác: "Chờ một lúc anh đi công chuyện em liền đi a?"
"Đúng a. Em là một chú phi công nhỏ, với mơ ước được lái một chiếc máy bay đẹp trai."
Tiêu Chiến vì một lời này của Nhất Bác mà bật cười, nhưng nghĩ tới cậu phải bay tới bay lui chỉ để gặp anh một chút, liền thấy đau lòng: "Anh không muốn em lần sau phải vất vả như vậy nữa."
Trong bóng tối, Vương Nhất Bác vẫn là kiên quyết lắc đầu: "Đây không phải vấn đề anh có muốn hay không, bảo bảo, là em nhất định phải trở về nhìn anh, nếu không em sẽ vì nhớ anh mà sinh bệnh."
Tiêu Chiến ở dưới chăn bông nhịn không được nhéo nhéo eo Nhất Bác: "Miệng lưỡi trơn tru."
Vương Nhất Bác lật người, thuận thế đem Tiêu Chiến đặt ở dưới thân: "Làm sao anh biết em miệng lưỡi trơn tru. Anh hảo hảo nói một chút."
Tiêu Chiến vội vàng cầu xin tha thứ: "Lão Vương anh sai rồi."
"Còn gọi lão Vương."
Tiêu Chiến trực tiếp chui vào trong ngực Nhất Bác, nhỏ giọng hỏi: "Gọi là cái gì nha ? Kêu là cái gì mới được?"
"Còn muốn em tự mình nói?" Vương Nhất Bác cố ý đem hạ thân của chính mình cọ cọ lên bắp đùi của Tiêu Chiến, khiến anh ngứa ngáy đến không chịu được, chỉ còn cách ngoan ngoãn: "Là lão công, lão công a. Lão công."
"Cái này còn tạm được." Vương Nhất Bác cúi người hôn một cái lên chóp mũi của anh: "Em thật sự sẽ làm lão công của anh, không phải chỉ là nói suông."
Tiêu Chiến sửng sốt một chút: "Thật sao?"
"Đúng vậy, bảo bảo, chúng ta sẽ mãi ở bên nhau."