Chap 57: Khó chịu

Tùy Chỉnh

Tiêu Chiến lo lắng nhưng cũng không đến mức che giấu Vương Nhất Bác chuyện này, thế nên, thời điểm có không gian riêng với Nhất Bác anh liền nói với cậu.
Trong xong xe ngoại trừ hai người chỉ còn trợ lý của Nhất Bác giúp hai người lấy hoa quả, chủ đề hiện tại có chút không tiện nói trước mặt trợ lý, tiểu trợ lí liền hiểu ý, đặt đồ xuống, kiếm lí do chuồn ra ngoài.
Hai người lúc này mới thoải mái ngồi đối mặt với nhau, phía trước còn có mấy thứ đồ ăn vặt Vương Nhất Bác chuẩn bị cho Tiêu Chiến, có lẽ Tiêu Chiến lúc này có chút không thoải mái, chỉ cúi đầu nghịch mấy cái túi ni lông. Một chốc, anh ngước mắt lên nhìn Vương Nhất Bác.
Khuôn mặt nghiêm nghị, toàn thân của người kia hiện tại đang phát ra tín hiệu rằng anh không nên nói điều gì khiêu khích cậu lúc này.
Nhưng đương nhiên anh cũng không sợ Nhất
Bác theo hướng đó, giữa anh và cậu cũng không tồn tại thứ gọi là sợ hãi. Chỉ là anh lo lắng cậu sẽ khó chịu vì chuyện này.
"Theo quan điểm của Lưu Tư, cô ấy chắc chắn sẽ không từ chối đề nghị hợp tác này. Cũng có thể đoàn đội của anh ta chỉ đơn thuần tìm thấy anh lúc đang tìm kiếm một diễn viên phù hợp thôi, có khi không liên quan gì đến anh ta đúng không? Không có gì chắc chắn anh ta đang cố tình tìm anh."
"Cho dù như vậy, nếu anh đi anh ta chắc chắn sẽ quấy rầy anh. Em không thích."
Vương Nhất Bác trong lòng hiện tại có bao nhiêu khó chịu, nhưng cậu đương nhiên sẽ không nói hết với Tiêu Chiến. Trong lòng cậu giống như đầy lửa, cậu khó chịu tại sao không thể đứng trước tất cả mọi người tuyên bố Tiêu Chiến là người của cậu. Cậu thực sự muốn nói với cả thế giới, để những người có tình ý với Tiêu Chiến liền ngừng mơ mộng đi. Nhưng cậu không thể, cả hai đều không thể.
"Tiến độ ở bên đấy rất nhanh, quay phim chỉ trong hai ngày, đồng nghĩa với việc đoàn phim ở đó phải đảo lộn cả ngày lẫn đêm, anh thậm chí còn không có thời gian để ngủ, tự nhiên cũng sẽ không có thời gian ở bên cạnh anh ta. Hơn nữa, anh sẽ tránh xa anh ta, Bác, tin anh."
Vương Nhất Bác nắm chặt lấy tay anh: "Bảo bối, anh nghĩ rằng em không tin anh sao? Em chỉ là không thích ai đó có suy nghĩ không an phận với anh, thực sự..."

Tiêu Chiến mỉm cười, anh đứng dậy bên cạnh Vương Nhất Bác, Nhất Bác ngồi dịch vào phía trong để anh ngồi bên cạnh mình.
"Trước đây, anh không nghĩ tới em còn nhỏ, dù sao em làm cái gì cũng đều rất hợp tình hợp lí. Nhưng hôm nay, anh thật sự nhận ra em vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi, tính chiếm hữu cao tới như vậy, thậm chí không muốn có người nào để ý đến anh."
"Vậy nên anh sẽ ghét bỏ em sao?" Vương Nhất Bác ôm lấy eo Tiêu Chiến, bế anh vào lòng: "Em biết đâu là giới hạn, nhưng mà Tiểu Tán, em thực sự không muốn anh đi, nhưng em.. em không thể nói anh đừng đi, thật khó chịu.."

"Được rồi." Tiêu Chiến xoa xoa gương mặt khó ở của Vương Nhất Bác, anh không muốn nhìn thấy cậu cau mày như vậy chút nào: "Anh hứa, nếu Hạ Diệu ở đó, anh sẽ luôn để Quân Quân ở bên cạnh, không bao giờ ở một mình với anh ta. Thêm nữa, xong việc anh liền bay chuyến bay sớm nhất trở về."
"Bảo bảo." Cánh tay Vương Nhất Bác cố gắng khiến Tiêu Chiến ngồi lên đùi mình gần hơn, RV còn có bao nhiêu ghế trống, nhưng hiện tại Tiêu Chiến vẫn ngồi chặt chẽ trong lòng cậu.
Vương Nhất Bác ôm lấy anh, vùi mặt vào cổ anh hít mạnh khiến cho Tiêu Chiến thấy ngứa ngáy, anh bật cười, co cổ lại: "Vương Nhất Bác, không phải em xem anh như gối ôm đấy chứ. Thứ yêu tinh dính người."
"Ôm. Ôm em." Vương Nhất Bác giọng điệu ngày càng mè nheo.
Tiêu Chiến ở bên kia vẫn là sợ hãi, dù đây là xe riêng của Vương Nhất Bác, nhưng dù sao hiện tại cũng là ở phim trường, Tiêu Chiến luôn căng thẳng sợ hãi cửa xe bất ngờ bị người khác mở ra.
Vương Nhất Bác vỗ mông Tiêu Chiến: "Bảo bảo, khóa cửa." Đương nhiên không thể làm khó Vương Nhất Bác. Cậu lại lần nữa nhéo nhéo mông anh, không nặng không nhẹ bổ sung thêm: "Cửa khóa rồi, anh liền không cần phải sợ nữa."
Tiêu Chiến nhanh chóng đứng dậy khỏi người Nhất Bác, tiến thêm một bước khóa cửa lại. Trước khi anh quay trở lại đã bị Vương Nhất Bác duỗi tay kéo vào trong lòng.
________
Phía sau có H :)))