Chap 47: Cùng nhau làm việc

Tùy Chỉnh

Bữa tối kết thúc, trợ lý Vương Nhất Bác đi thanh toán hóa đơn, trong phòng riêng, Vương Nhất Bác bảo Tiêu Chiến cùng cậu về nhà. Thật quá trực tiếp, cũng không thèm né tránh quản lý của Tiêu Chiến.
"Quá nguy hiểm." Lưu Tư lập tức phản đối: "Đây là Bắc Kinh. Có bao nhiêu người đang âm thầm nhìn chằm chằm vào cậu. A Chiến không thích hợp đi cùng cậu."
"Vô luận như thế nào, các tay săn ảnh cũng không viết ra được tin Vương Nhất Bác mang nữ minh nghỉ qua đêm đi." Vương Nhất Bác cười đùa.
Tiêu Chiến liếc nhìn Vương Nhất Bác, cậu nói mười phần thản nhiên, như thể việc đưa anh về nhà trên bản chất là không có gì sai.
"Yên tâm đi, chỗ tôi bảo an rất tốt."
Đối với chuyện này Trác Nguyên cũng không tỏ thái độ, giống như Vương Nhất Bác tin tưởng vào bảo an ở tiểu khu nhà mình, Trác Nguyên cũng biết rằng tiểu khu đó tuyệt đối an toàn. Mối quan tâm duy nhất của anh ta hiện tại là muốn nói chuyện với Vương Nhất Bác rõ ràng, chuyện cậu với Tiêu Chiến đến cùng là thế nào, nhưng anh ta cũng hiểu bây giờ không phải lúc.
Lưu Tư tự nhiên nhìn về phía Trác Nguyên với mong muốn tìm một người cùng chiến hào với mình. Nhưng Trác Nguyên trước sau vẫn là trầm mặc im lặng đến cuối cùng. Lưu Tư nhất thời chịu thua: "Cẩn thận một chút."
Trác Nguyên và trợ lí Tiểu Phàm của Vương Nhất Bác đưa Tiêu Chiến và cậu trở về nhà. Cổng tiểu khu cùng với tầng hầm để xe không phải là cửa ải muốn qua liền có thể qua được. Đây cũng là lí do tại sao Vương Nhất Bác dám mạo hiểm đưa Tiêu Chiến về.
Dù sao hiện tại chủ đề về hai người cũng đang phi thường nóng, cho dù Vương Nhất Bác nhất thời muốn ở bên cạnh Tiêu Chiến, cũng không dám mạo hiểm làm ảnh hưởng đến Tiêu Chiến nếu như không tuyệt đối tin tưởng vào bảo an tiểu khu.
Trước đó, Tiêu Chiến đã xem qua một số tấm hình trong nhà mà Nhất Bác chụp, cũng phải kể đến nguyên nhân đều là Vương Nhất Bác luôn hào hứng khoe với anh ván trượt, mũ bảo hiểm và lego của mình. Anh hiện tại cũng không thấy có bao nhiêu khác biệt so với trong tưởng tượng. Nhìn sơ qua thì có vẻ gọn gàng, nhưng xem kĩ liền thấy rất bừa bộn, cũng chỉ vì trong nhà Vương Nhất Bác có rất nhiều đồ.
Bất quá anh còn chưa kịp tinh tế thưởng thức, Vương Nhất Bác đã ôm lấy anh: "Bảo bối, em cả ngày nay đều không được ôm anh lấy một cái."

Tiêu Chiến cười: "Có phải hay không giống như mấy ngày rồi không gặp. Trước đó còn xa nhau mấy ngày cơ mà."
"Kia không giống." Vương Nhất Bác tạm thời buông Tiêu Chiến ra. Chăm chú nhìn anh: "Khi đó anh không có ở bên cạnh, bất lực, nhưng là hôm nay chúng ta vẫn luôn ở cạnh nhau."
Tiêu Chiến ý cười càng thêm rõ ràng, anh nói đùa: "Hôm nay không phải chúng ta đều ở bên ngoài sao? Nếu hôm nay em thực sự ôm anh, không chừng Weibo sẽ bùng nổ một trận. Sẽ có không ít thiếu nữ vì thất tình mà đau lòng tuyệt vọng, thậm chí khóc không thành tiếng."
"Anh có vẻ hiểu rõ."
Tiêu Chiến một mặt đắc ý: "Đương nhiên, 8G lướt web."
Vương Nhất Bác sững sờ trợn mắt: "Lướt cái gì?"
Tiêu Chiến nấp vào trong ngực Vương Nhất Bác, cười thành tiếng: "Nhìn xem, đại minh tinh có khác. Thời gian lướt web cũng không có."
"Đúng vậy, đại minh tinh còn bận yêu đương."
"Aiz." Tiêu Chiến nghiêng đầu nhìn Vương Nhất Bác: "Đại minh tinh trong đầu chỉ có yêu đương."
Vương Nhất Bác bĩu môi: "Phải trách đối tượng yêu đương của đại minh tinh mị lực quá lớn."
Tiêu Chiến nói không lại Vương Nhất Bác, dứt khoát đẩy cậu ra đi đến ghế sofa bên cạnh ngồi xuống: "Miệng lưỡi trơn tru. Chỉ thích nói lời bóng bẩy."
"Oan uổng a Bảo Bảo, là chân thực cảm giác."
....
Lịch quay thương vụ của ngày thứ hai đã kín hết, ngoại trừ chụp ảnh quảng cáo cùng với tuyên truyền bên ngoài, còn phải quảng cáo trên truyền hình và quay video quảng cáo online dưới dạng phim ngắn. Từ 10 giờ đến phim trường ở ngoại ô, kết thúc công việc cũng phải đến nửa đêm.
Nhưng là bởi vì toàn bộ hành trình đều là Vương Nhất Bác cùng với Tiêu Chiến làm việc cùng nhau, nên cả hai đều rất vui vẻ.
Khoảng ba giờ chiều, Thành Khôn đến thăm đoàn. Lần này vừa vặn gặp Vương Nhất Bác ở Bắc Kinh, Thành Khôn là người đại diện của Vương Nhất Bác, nhưng cả hai đều rất bận rộn, rất ít khi có thể gặp nhau, có khi là cả năm.
Thành Khôn có địa vị rất cao trong giới. Khi anh ta đến studio, không chỉ có đại diện của các nhãn nhiệu quay chụp, đội ngũ nhiếp ảnh gia, nhân viên công tác đều cùng anh khách khí.
Vương Nhất Bác quay chụp bị tạm dừng, Tiêu Chiến cũng đang hoàn thành cảnh quay một mình trong phim trường.
Nhưng là Vương Nhất Bác không rời trường quay, chỉ ngồi nói chuyện với Thành Khôn ở khu vực nghỉ ngơi một lúc.
Thành Khôn ban đầu quan tâm đến tình hình quay phim ở đoàn, lần này Vương Nhất Bác xuất hiện một số phản hồi mới, những lời tiêu cực trên mạng Thành Khôn đều biết rõ, anh ta cũng đã dùng mối quan hệ của mình để làm rất nhiều quan hệ công tác đại chúng. Đương nhiên cũng biết, việc quay phim đã không diễn ra tốt đẹp.
Vương Nhất Bác chỗ này đáp án rõ ràng, đừng nói bản thân cậu đối với nhân vật này rất thích, lại nói cậu cùng Tiêu Chiến sớm chiều ở chung một chỗ, tâm trạng còn có thể không tốt hay sao?
"Gần đây xuất hiện nhiều hot search như vậy. Anh cũng đã liên lạc với Trác Nguyên. Dù sao phim cũng đang quay, có những chủ đề liên quan cũng không có gì lạ. Bất quá, cậu có hòa thuận với Tiêu Chiến không?"
"Ở chung không tệ, Tiêu Chiến thật sự không có nhiều cơ hội diễn xuất. Khôn ca, kỳ thật anh có thể giúp anh ấy."
________
Đấy, nhà nội bắt đầu mất liêm sỉ dần đều :))