Chap 40: Chịu đựng quá lâu (H)

Tùy Chỉnh

Trong hành lang khách sạn, Vương Nhất Bác từng bước mở cửa cho Tiêu Chiến. Tiêu Chiến liếc nhìn cậu một cách kỳ lạ, không quên hỏi: "Hôm nay, ngủ ở đâu?"
Vương Nhất Bác kéo khóe miệng: "Bảo bối, hôm nay anh phải ngủ trong phòng em."
"Tại sao?" Tiêu Chiến chưa kịp nhận được câu trả lời đã bị Vương Nhất Bác trực tiếp kéo vào phòng, đóng cửa lại.
Vương Nhất Bác nóng lòng hỏi Tiêu Chiến sau một nụ hôn dài: "Anh có nhớ em không?"
Trong bóng tối, Tiêu Chiến khe khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như không: "Rất nhớ em."
Căn phòng đột nhiên sáng lên, Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến cười gian manh, sắc mặt liền có thể trả lời câu hỏi của anh.
"Anh có biết vì sao hôm nay em muốn anh ngủ ở phòng em không?"
Vương Nhất Bác đem ra một túi đồ màu đen: "Bởi vì em không thể..." Vương Nhất Bác ban đầu đã vươn tay để lấy đồ trog túi ra, nhưng cậu nghẹn lại trước khi nói xong, vì thứ cậu lấy ra không phải là bao, cũng không phải là dầu bôi trơn, mà lại là một chiếc gậy mát xa hoa huyệt.
Cậu tạm thời buông Tiêu Chiến ra, xé rách cái túi nhựa màu đen. Những thứ rơi ra hết thảy đều là trứng rung đủ loại, gậy mát xa, .... Tất nhiên, bao và dầu bôi trơn cũng có ở đó.
Tiêu Chiến nhìn đống đồ lớn nhỏ đủ màu sắc rơi lả tả trước mắt trong một giây, ngay lập tức xấu hổ thiếu điều muốn thét lên: "Vương Nhất Bác, em đang làm cái gì đấy?"
"Em muốn làm anh, nhưng em không muốn dùng những thứ này, em thề." Vương Nhất Bác cầm cây gậy mát xa lên cao kèm hai ngón tay, nhìn Tiêu Chiến vô cùng chân thành.
Tiêu Chiến mặt đỏ bừng, nhanh chóng giật lấy thứ mà Vương Nhất Bác đang cầm ném xuống giường: "Em còn dám nói..."
Vốn dĩ Vương Nhất Bác vừa rồi còn có chút tức giận vì trò nghịch ngợm của trợ lý, nhìn vẻ mặt của Tiêu Chiến, cậu lại không giận nổi nữa, cậu của hiện tại, thậm chí còn có một chút cảm ơn trợ lý đầu óc đen tối kia. Cậu bước tới, vòng tay qua eo Tiêu Chiến: "Anh ngại ngùng? Sao lại ngại ngùng với em? Anh muốn dùng cái nào, chọn một cái đi."

"Vô liêm sỉ."
Vương Nhất Bác bật cười, trực tiếp nắm lấy tay Tiêu Chiến đem tới hạ thân của chính mình.
Tiêu Chiến rất cố gắng kéo tay Nhất Bác ra, nhưng Vương Nhất Bác lại hết thảy khống chế, không cho anh cơ hội thoái thác: "Anh xem, tiểu Yibo cũng chịu không nổi nữa."
Tiêu Chiến từ từ không còn kháng cự, sau đó Nhất Bác mới chịu buông ra cổ tay của anh, kéo khoảng cách giữa hai người về con số không: "Anh thật sự không muốn chạm vào?" Ngay khi thanh âm đó rơi xuống, Vương Nhất Bác nhẹ nhàng hôn lên tai và cổ Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến co tay lại, đặt lên ngực Vương Nhất Bác.
"Bác, Bác, anh nghĩ anh nên đi tắm..."
Vương Nhất Bác thăm dò từng đường nét trên gương mặt hoàn mĩ của Tiêu Chiến, lại hôn anh, thanh âm khàn khàn: "Tắm cùng đi, tiểu Tán."
Thật ra, Tiêu Chiến vốn là muốn tự mình tắm rửa, tức là để bản thân có thời gian tĩnh tâm, có đủ không gian để rửa sạch cơ thể. Dù sao đây cũng là lần đầu tiên của họ.
Tiêu Chiến vẫn là bất lực khi nhìn ánh mắt mong đợi của Vương Nhất Bác, đối với ánh mắt này, anh vẫn luôn không thể chống lại nổi, chỉ biết khổ sở gật đầu.
Phòng tắm ngăn cách ướt át tự nhiên sau khi đóng cửa lại trở nên chật chội một chút, nhất là khi hai người đàn ông to lớn đứng cạnh nhau, căn bản không có động tĩnh gì cũng có thể chạm vào da thịt.
Tiêu Chiến hơi cúi đầu xuống, anh thật sự rất xấu hổ. Bởi vì so với Vương Nhất Bác đang nhất mực kỳ vọng sẽ ăn sạch sành sanh con thỏ con này, Tiêu Chiến lại mong đợi xây dựng tình cảm vững chắc nhiều hơn, tức là thời điểm hai người lần đầu, vẫn là nên thận trọng nhẹ nhàng một chút.
Vương Nhất Bác nhận ra có gì đó không đúng, đưa tay lên ôm lấy eo Tiêu Chiến, vỗ vỗ hai cái hỏi anh có chuyện gì.
Tiêu Chiến lắc đầu, nhẹ nhàng nói: "Nhất Bác, anh sợ."
Vương Nhất Bác đem gương mặt lo lắng của Tiêu Chiến lại ghé sát bên mình: "Nhìn em này, anh không tin em sao?"
"Không." Tiêu Chiến lắc đầu nhanh chóng: "Không phải. Chính là... cái đó." Tiêu Chiến phía sau cũng siết chặt lấy lưng Nhất Bác: " Sợ đau."
Vương Nhất Bác khẽ cười một tiếng, cậu vuốt ve lưng Tiêu Chiến một cái, "Sao em có thể làm anh đau được ? Em sẽ nhẹ nhàng."
Bất quá, khẳng định sẽ rất đau cho dù Vương Nhất Bác có nói yêu anh trăm ngàn vạn lần.
Nhưng dù vậy, nếu người yêu của anh nói điều gì không đủ để thay đổi sự thật, chí ít nó cũng có thể khiến cho anh được an ủi, an tâm hơn đôi chút.
Không gian nhỏ hẹp dần nóng lên vì nước nóng từ vòi hoa sen đổ xuống, trái tim hai người cũng bắt đầu xao động vì da thịt kề sát gần gũi.
Ai là người chủ động, vuốt ve, hôn tới mê muội.
Trái ngược với Vương Nhất Bác dù trong cơn đê mê vẫn có thể khổ sở kiềm chế hung khí của chính mình, Tiêu Chiến gần như không thể thở bình thường, nhưng đồng thời lại bị khoái cảm tự hạ thể truyền đến.
Tiêu Chiến chủ động kết thúc nụ hôn, ra sức thở, nhưng Vương Nhất Bác không hề muốn để trống dù chỉ một giây. Nụ hôn của cậu trở nên mãnh liệt hơn, gấp gáp đến khó có thể thỏa mãn dục vọng. Tiêu Chiến vốn định lần đầu tiên sẽ nhanh chóng qua đi vì sự bận rộn, nhưng xem ra chuyện này không thể cứ như vậy dừng lại ở đây. Vương Nhất Bác cậu, hẳn đã phải kiềm chế từ rất lâu rồi. Cho tới bây giờ, không còn đường lui nữa.
Bất quá, Vương Nhất Bác không thể cứ như vậy kết thúc, Tiêu Chiến lúc này cũng không muốn dừng lại.
Vương Nhất Bác nắm lấy hai cánh tay của Tiêu Chiến, nâng lên phía trên đỉnh đầu, ép anh vào sát tường. Tiêu Chiến bất lực chỉ có thể để Vương Nhất Bác hôn phần trên cơ thể của mình bắt đầu từ yết hầu.
Nhũ hoa mỏng manh của anh nên hẳn là Vương Nhất Bác cũng không cần phải làm cái gì cả.
Cái gì ?
Chỉ cần thè lưỡi liếm nó đã khiến Tiêu Chiến rên rỉ không ngừng. Vương Nhất Bác vươn tay tắt vòi hoa sen, đột nhiên im ắng, chỉ còn lại tiếng tích tắc của giọt nước và tiếng thở của hai người trong phòng tắm nhỏ này.
Khi phân thân của Tiêu Chiến bị bàn tay nóng bỏng giữ chặt, cuối cùng anh cũng rên rỉ thành tiếng, nếu âm thanh ngọt ngào câu dẫn này vừa rồi bị tiếng nước nhấn chìm một chút thì cả Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến lúc này đều có thể nghe thấy. "A Nhất Bác, Nhất Bác... a..ừm...a."