Chap 38: Ai đen tối hơn ai?

Tùy Chỉnh

Giọng điệu của người trợ lí chính là cẩn thận từng li từng tí, cô thực sự sợ rằng lão bản của mình sẽ túm lấy chiếc gối trong tay ném cô đến nổ đầu.
Nhưng trái ngược với trí tưởng tượng phi thường phong phú của cô, chỉ vừa mới nghe thấy ba chữ "Tiêu lão sư", đôi mắt Vương Nhất Bác như sáng ngời, gương mặt đột nhiên cũng ôn nhu lạ thường.
Vương Nhất Bác ngay lập tức hiểu rằng "Tiêu lão sư" trong lời trợ lý nói không phải chỉ người cậu đang gửi WeChat, mà chính là "người em đang hẹn hò là Tiêu lão sư đi."
Vương Nhất Bác không có phủ nhận: "Chị cẩn thận một chút. Nếu không muốn làm nữa liền có thể báo với Trác Nguyên."
Chị trợ lý vội vàng che miệng: "Không nói, đánh chết chị cũng không nói, chị rất trung thành, lão bản cậu yên tâm."
Lúc này trợ lý cũng không vội rời đi, nhanh chóng bước đến chỗ Vương Nhất Bác, ngồi bên cạnh cậu.
Vương Nhất Bác đẩy cô ra: "Chị tránh xa em một chút."
Điều này không hề khiến cho người trợ lý cảm thấy xấu hổ hay bị xúc phạm một chút nào, cô ngồi lùi ra sau nửa mét, rất ngoan ngoãn: "Cái này, Nhất Bác ca, em cùng với Tiêu lão sư, nghiêm túc sao? Ý chị là... thật sự yêu đương nghiêm túc, hay là... cái đó...?"
"Cái gì?"
Tiểu trợ lý cười xấu xa, nhanh chóng vỗ tay ba lần: "Là cái kia a."
Vương Nhất Bác nhấc chân đá một cái vào chân trợ lý: "Chị xéo đi."
"Em có chắc là em tuyệt đối không có âm mưu đen tối đối với Tiêu lão sư không?" Trợ lý nửa điểm bất mãn vì bị chửi bị đánh cũng không có, nhiệt tình đẩy thuyền vẫn là trên hết: "Người ta đẹp đến như vậy."
"Chị của em ơi, em là nam nhân rất giỏi kiềm chế."
"Đại ca của tôi, em đúng là rất giỏi." Trợ lý co rụt cổ lại cười: "Có một câu thế này, yêu là kiềm chế. Đại ca, em chính là đi theo đường này a?"
Không đợi Vương Nhất Bác đá mình lần nữa, cô lại nói: "Đại ca ca, chị đã theo em hai năm liền. Nói thật, chị chính là lần đầu tiên thấy em quan tâm một người tới như vậy. Lại còn giống như chủ động theo đuổi người ta tới phát phiền. Lúc trước chị đối với em là vô cùng lo lắng, đi đi về về vẫn luôn một mình cô đơn như vậy. Lần này, chị cũng không hiểu vì sao lại thấy nó là chuyện rất tốt."

"Đương nhiên là chuyện tốt." Vương Nhất Bác lập tức nói: "Thuận tiện nói cho chị, về sau liền có thể giúp em một số việc."
"Hả? Làm gì?"
Kỳ thật Vương Nhất Bác tạm thời cũng không có gì cụ thể muốn nhờ trợ lý làm, nhưng vừa nhìn thấy người tỷ tỷ với vẻ mặt mong chờ, liền muốn trêu chọc cô: "Lúc nào cũng phải mua một ít đồ cần dùng."
Tỷ tỷ trợ lý ngay lập tức đỏ mặt.
Vương Nhất Bác buồn cười, rốt cục cầm lấy gối ôm không nhẹ nhàng muốn ném trợ lý tỷ tỷ: "Chị còn ở đó làm gì? Còn ngại ngùng thẹn thùng, chị đang nghĩ gì thế?"
Tỷ tỷ trợ lý hàng ngày không nói, nhưng đêm về vẫn luôn là hủ nữ chính hiệu, nghe thấy lời này, ngược lại đỏ mặt càng sâu. Không có cách nào khác, một người là sếp của cô, một người lại là một diễn viên vô cùng đẹp trai. Chỉ cần nghĩ đến thôi, vành đỏ kia càng lan xuống tận cổ.
"Chị đừng có mà tiêm nhiễm vào đầu óc Tiêu Chiến mấy thứ này. Không đừng mong sống."
Trợ lý gấp gáp đứng dậy khỏi sofa: "Còn không phải thứ kia đi."
"Lão bản lão bản, chị đi trước, em nghỉ sớm một chút, sáng mai sẽ đến gọi em sớm. Còn nữa, lúc nào cần nhớ báo."
Trợ lý tỷ tỷ vội vội vàng vàng ôm lấy ba lô vào, chuẩn bị tẩu thoát trước khi Vương Nhất Bác thực sự dùng gối bổ vào đầu mình, cũng là tẩu thoát trước khi trí tưởng tượng của cô bay quá cao và quá xa đến không thể kéo về nổi.
Vương Nhất Bác đặc biệt buồn cười, không hề cảm thấy tức giận.
Nhưng thời điểm cùng Tiêu Chiến nói về chuyện này, không thể không nói đến chuyện trợ lý đến dọn dẹp cho anh.
Hai người bắt đầu video call, Tiêu Chiến nằm trên giường một tay cầm điện thoại,tay còn lại che mũi cười tủm tỉm: "Em còn định ghen với trợ lí của anh đến bao giờ?"
Vương Nhất Bác nhướng mày: "Có vẻ như Bảo Bảo cũng không vui khi nhìn thấy Hot Search mà. Cái kia có tính là ăn giấm không?"
Kỳ thật Tiêu Chiến đã quên mất chuyện này, nhưng Vương Nhất Bác lại vẫn cứ giúp anh nhớ lại "chuyện kinh doanh", quá đủ để Tiêu Chiến bận tâm đến bao nhiêu cảnh hôn, cảnh hôn trong phim nhiều tới như vậy.
Tiêu Chiến không nói, bất quá, xong rồi, anh làm sao lại không thể chuyên nghiệp tới như vậy, chỉ cần nghĩ tới cảnh hôn của Vương Nhất Bác, anh liền có phần chịu không nổi.
"Có đúng không? Bảo bối còn chưa trả lời em."
"Em còn phải NG cảnh hôn, còn phải có những tư thế khác nhau."
Vương Nhất Bác bật cười: "Anh xem, anh nói những cảnh hôn này, có bao nhiêu người nhìn vào một lúc, thật vô nghĩa, anh không cảm thấy hai chúng ta đóng cửa lại hôn, mới tính là hôn hay sao."
Tiêu Chiến khẽ cắn môi dưới: "Nói nhảm."
"Anh còn ăn giấm."
"Anh đã xem phim." Giọng điệu của Tiêu Chiến đều là bất mãn, còn giấu một chút ủy khuất, lại nhìn thấy anh trong màn hình điện thoại, Vương Nhất Bác không có suy nghĩ gì khác, chỉ cảm thấy mình tội ác tày trời. Thật muốn ôm lấy anh hôn vài ngụm.
"Em trở về liền bù đắp cho bảo bối, anh muốn hôn hay cái gì cũng được."
"Ai muốn hôn em?"
Vương Nhất Bác khẽ cười một tiếng: "Được được, em đến. Em chủ động. Tự em chủ động."
Tiêu Chiến bị thu hút bởi đôi mắt cười đẹp mắt, nụ cười cũng muốn tỏa sáng, khoé môi anh cũng bất giác cong lên.
Nhưng Vương Nhất Bác lại có thể nhìn ra Tiêu Chiến thực sự rất buồn ngủ. Đau lòng anh so với cậu còn phải đi làm sớm hơn, liền chủ động để anh đi ngủ trước.
"Ừm... Vậy cứ như vậy ngủ đi, đừng cúp điện thoại."
"Được rồi, không cúp điện thoại, bảo bối anh ngủ đi, em nhìn anh ngủ."
Tiêu Chiến gật đầu, Vương Nhất Bác đứng dậy từ phòng khách đi vào phòng ngủ, cậu thay quần áo, tắm rửa, sau đó lên giường. Tiêu Chiến lúc này đã ngủ, Vương Nhất Bác có nhìn thấy qua camera rằng anh đã ngủ, nhưng ngay cả sau đó cậu cũng không tắt điện thoại. Cậu lựa một vị trí khá tốt, đặt điện thoại ở đó, muốn nhìn anh sau đó ngủ.
Thói quen chơi vài ván game trước đó cũng đã không còn nữa.
Sau khi xuống máy bay, làm việc không ngừng, cậu thực sự rất mệt mỏi, nhưng rốt cục thời điểm trở về, cậu liền không thấy mệt mỏi quá nhiều nữa, cùng người yêu nói chuyện một chút, kế đó nghỉ ngơi trước khi bắt đầu ngày mới. Vương Nhất Bác thực sự muốn trân trọng nó.
Cậu thực sự yêu công việc này, càng yêu hơn người con trai khiến cậu sau mỗi ngày mệt mỏi tìm được một chút bình yên.