Chap 30: Khác biệt

Tùy Chỉnh

Nhưng là cái này đương nhiên cậu không thể nói ra trước mặt rất nhiều người trong đoàn phim, huống hồ Vương Nhất Bác cũng không muốn đoàn đội mọi người biết được chuyện giữa hai người, ít nhất là không biết sớm như vậy.
Bất quá đây không phải là cậu không muốn thừa nhận, chỉ là cậu cảm thấy không muốn phiền phức, không muốn nghe những đạo lý lớn lao, những thứ gọi là tốt cho tương lai sau này hay là dư luận nóng bỏng lúc đoàn đội biết đến.
Vương Nhất Bác làm bất cứ chuyện gì trong lòng đều hiểu rõ, cậu vẫn sẽ nguyện ý tương lai cùng Tiêu Chiến công khai hết thảy, sau đó dù như thế nào, cậu vẫn sẽ có khả năng chăm sóc cùng lo lắng cho anh, nhưng mà hiện tại còn quá sớm, Tiêu Chiến còn chưa kịp nổi tiếng, nếu thật sự công khai ra bên ngoài, người chịu thiệt thòi nhất vẫn là Tiêu Chiến.
Dù gì đi nữa, hiện tại cậu muốn ở cùng Tiêu Chiến, nhìn lại chuyện lúc trước, chắc hẳn phải tính đến lần tình cờ gặp nhau trong thang máy, thời gian không lâu, nhưng cũng đủ để Vương Nhất Bác xác nhận rằng mình có thích nam nhân hay không.
Sau cùng liền có kết quả, cậu không hề thích nam nhân, cậu chỉ thích Tiêu Chiến mà thôi, chỉ là vừa vặn anh lại là nam nhân. Lại nói, ngày hôm qua cậu đã thẳng thừng bày tỏ với Tiêu Chiến "Em thích anh", cậu nên có trách nhiệm với mối quan hệ này, hơn nữa, cũng cần phải chịu trách nhiệm với Tiêu Chiến, nhất định phải bảo vệ anh thật tốt.
Vương Nhất Bác biết, giấy không thể gói được lửa, đoàn đội của cậu sớm muộn gì cũng sẽ rõ ràng mối quan hệ của hai người, nhưng Vương Nhất Bác cũng có một chút ích kỉ, cậu cảm thấy rằng ít nhất cũng phải đợi tới lúc mối quan hệ giữa hai người ổn định hơn, chí ít cũng phải để bản thân hai người làm quen với việc có đối phương ở bên cạnh mình.
Hết lần này tới lần khác Trác Nguyên thừa dịp nghỉ ngơi của Vương Nhất Bác tranh thủ nói một chút chuyện liên quan đến Tiêuu Chiến. Làm việc cùng nhau bao lâu rồi, anh đương nhiên hiểu Vương Nhất Bác, lại nói tới chuyện đoàn đội của Tiêu Chiến cố tình chụp ảnh sau đó ra thông cáo Vương Nhất Bác tới thăm Tiêu Chiến. Vương Nhất Bác biết rõ, lại không có bất cứ hành động gì, cũng được xem như là kỳ tích đi.
Đương nhiên, nếu như đổi lại là người khác cố tình mượn nhiệt, Vương Nhất Bác đương nhiên sẽ không trực tiếp nhắm vào đối phương, nhưng cậu sẽ lệnh cho Trác Nguyên hành động, rút lại tất cả những gì nên rút lại, tuyên bố và cảnh cáo đều sẽ được đưa ra rõ ràng.
Nhưng điều này không hề xảy ra ở Tiêu Chiến.
"Lúc ấy anh đề cập với cậu chuyện thực hiện hợp thể quảng bá cùng với đoàn đội Tiêu Chiến, nhưng cậu đã không đồng ý."
Vương Nhất Bác không nói gì, thật ra cậu cũng không nghĩ nhiều như vậy, không phải bọn họ làm vậy là vì muốn tốt cho Tiêu Chiến sao? Vậy thì cậu đương nhiên cũng có thể diễn một vở kịch cho người khác xem.
"Sau khi bàn bạc với quản lý của Tiêu Chiến. Theo quan điểm của bọn anh, tốt nhất là chúng ta có thể cùng nhau quảng bá, nhưng Tiêu Chiến chắc chắn sẽ phải nhờ vào nhiệt độ của cậu. Nhưng cũng đừng bận tâm, bọn họ trước đều là hỏi ý kiến chúng ta, cũng tôn trọng ý kiến của chúng ta."

"Cái kia, nhất định phải xử lí tốt những lời nhục mạ Tiêu Chiến trên mạng."
Trác Nguyên ngẩng đầu, hơi kinh ngạc: "Đại ca à, studio của chúng ta chưa từng nhận tiền thuê ngoài quan hệ công chúng, bảo vệ Tiêu Chiến không phải việc của đoàn đội cậu ấy sao, cái này chúng ta không thể quản đâu."
Trác Nguyên bẻ ngón tay, nói tiếp: "Chuyện này chỉ có thể tốt hơn một chút khi cậu ấy nổi tiếng, bất quá càng có thêm nhiều người chửi bới cậu ấy hơn mà thôi. Căn bản vấn đề này không thể giải quyết được. Không, lúc đó dù hai người giả vờ như không ai quen ai thì cũng không tránh khỏi tranh cãi đánh nhau. Nhưng đương nhiên, dù sao nhất định sẽ có người yêu mến và ủng hộ hai người, chúng ta đồng nghiệp không bàn tới, nhưng tập thể này nhất định tồn tại. (Biết ai khônggg? Là chúng ta, là Rùa đó các bạn.)
Vương Nhất Bác cười lạnh một tiếng, không phải vì cái gì khác, chỉ là Trác Nguyên nói anh ta cũng hiểu hết những điều này, liền cảm thấy có chút mỉa mai.
"Vì vậy, quyền quyết định là của cậu. Chúng ta đều biết, vô luận là giá trị thương mại hay nhân khí lưu lượng, Tiêu Chiến thực sự còn chưa bằng cậu. Cậu có muốn giúp cậu ấy kiếm chút tiền hay không, hay là đắp lên tường đồng vách sắt để đảm bảo an toàn, kỳ thực anh vẫn muốn nói với cậu một câu, anh mỗi ngày đều có không ít việc, mỗi ngày đều phơi nắng không phải vì những chuyện như vậy."
Vương Nhất Bác lúc này có chút kỳ quái: "Anh trước đây làm việc đều không có hỏi ý kiến của em mãnh liệt như vậy. Anh không phải đều trực tiếp gọi điện cho Khôn ca sao ? Lần này có chuyện gì."
Trác Nguyên vươn tay: "Lần này thì khác. Nếu như trước kia, anh có thể nhìn ra cậu không thích bộ phim này trực tiếp cự tuyệt liền xong việc. Anh nghĩ lần này cậu cùng Tiêu lão sư đều rất vui vẻ. Cậu dường như rất lo lắng khi cậu ấy bị thương."
Trác Nguyên cố ý trêu chọc, Vương Nhất Bác cũng khẽ cười một tiếng: "Nếu anh làm tốt quan hệ công chúng, có thể kiếm tiền ngại gì không kiếm."
"Pr cho Tiêu lão sư?"
Vương Nhất Bác từ chối cho ý kiến: "Công ty của Tiêu Chiến không lớn, studio của anh ấy cũng không có ai thâm niên gạo cội. Xác thực, có một số việc làm cũng không thuận tiện, nhưng anh luôn có thể làm được với các mối quan hệ của mình mà. Những điều này đều không quá khó khăn đi."
"Hừm." Trác Nguyên bật cười: "Tiêu lão sư hình như không chỉ mị lực vô cùng lớn mà tính tình cũng vô cùng tốt. Ông chủ của tôi xưa nay cũng chưa bao giờ thay ai an bài những điều này a."
Vương Nhất Bác nhìn thấy đèn trên phim trường đã được bật sáng, liền đứng dậy khỏi ghế chuẩn bị cho cảnh kế tiếp, cầm lấy kịch bản gõ gõ vào vai mình hai lần, nhìn như tự nhiên lại tùy ý.
Cậu nói: "Không phải anh cũng nói lần này sẽ có khác biệt sao?"