Chap 3: Tình cờ

Tùy Chỉnh

Trước cổng khách sạn có không ít người. Đây là khách sạn mà ban tổ chức sự kiện bố trí cho các nghệ sĩ ở, nhiều nghệ sĩ sẽ bay thẳng tới các thành phố khác, nhưng cũng có những nghệ sĩ sáng nay tạm thời rời đi vì bận lịch trình sau đó trở về nghỉ ngơi, chẳng hạn như Vương Nhất Bác.
Vậy nên những người hâm mộ ngồi xổm ở cửa này luôn có thể nhìn thần tượng của mình ở khoảng cách gần nhất.
Và Vương Nhất Bác là thần tượng của họ, họ đã đợi ở đây cả đêm. Vì lịch trình của Vương Nhất Bác vào nửa đêm trước sau phải giữ kín, thế nên cùng lúc đã có bốn chiếc xe khởi hành ở bãi đậu xe ngầm tại địa điểm diễn ra sự kiện để tránh bị quay lén và theo dõi. Những người này lúc đó không thể tìm được Vương Nhất Bác nên đã liều mạng ngồi đợi ở khách sạn, không nghĩ được cứ như vậy có thể toại nguyện gặp thần tượng bằng xương bằng thịt.
"Mũ em."
Khi người trợ lý nghe thấy lời của Vương Nhất Bác, cô nhanh chóng từ trong túi mình lấy ra chiếc mũ lưỡi trai đưa qua cho cậu. Nhất Bác đeo khẩu trang vào, ấn chiếc mũ xuống thật thấp. Kế đó đợi cho đến khi hai vệ sĩ ra khỏi xe dựng ô trước cửa, cậu mới bước xuống.
Thời điểm Vương Nhất Bác xuất hiện, các cô gái cách đó chỉ ba đến năm mét bắt đầu la hét, vệ sĩ bảo các nàng hãy nói nhỏ thôi nhưng một chút tác dụng cũng không có.
Họ theo Vương Nhất Bác đi vào sảnh khách sạn, kế đó liếc mắt nhìn nhau. Suốt hai tư giờ không được nghỉ ngơi, lúc này toàn thân Vương Nhất Bác đều toát ra loại khí tức "chớ ai lại gần." Thế nhưng những cô gái này dường như không nghĩ rằng điều này đang làm phiền tới cậu, ngược lại kinh hô càng lớn hơn: "Vương Nhất Bác quả thực quá đẹp rồi."
Nhân viên công tác hoàn toàn bao vây lấy Vương Nhất Bác ở giữa đợi thang máy.
Trong phút chốc, giống như tiếng huyên náo đột ngột dừng lại, im bặt, đinh một tiếng thang máy đến, bên trong có người. Vương Nhất Bác không ngẩng đầu, chỉ có vệ sĩ vẫn trước sau vây lấy, che chở cậu bước vào thang máy.

Sau lưng người hâm mộ lại thét lên: "Có phải là Tiêu Chiến không? Là Tiêu Chiến sao?"
Vương Nhất Bác lúc này mới nhướng mắt nhìn lên.
Vừa vặn bắt gặp ánh mắt Tiêu Chiến.
Hai người nhìn nhau ba giây, Tiêu Chiến không chớp mắt, Vương Nhất Bác cũng không né tránh. Tiêu Chiến khẽ mấp máy môi nhưng lại cũng giống như không để lại một chút dấu vết nào, dường như muốn mở lời nói chuyện, nhưng không gian cùng thời gian đều là không cho phép.
Trong nháy mắt, Vương Nhất Bác đã bước vào thang máy, Tiêu Chiến bước ra. Nhưng Tiêu Chiến mơ hồ nhìn thấy Vương Nhất Bác tựa như đã gật đầu với mình.
Cửa thang máy nhanh chóng đóng lại, Tiêu Chiến cảm thấy có chút kì quái, nhưng lập tức thu liễm lại suy nghĩ vẩn vơ, quay trở về trạng thái thận trọng vì bên cạnh còn có rất nhiều người. Mặc dù những người này không đến gặp Tiêu Chiến, nhưng điều quan trọng là phải nỗ lực thể hiện khía cạnh tốt nhất cho mọi người thấy, dù là bất kì ai.
Quả nhiên, những người này lại rời sảnh khách sạn theo tốc độ của Tiêu Chiến, các nàng cũng thuận tiện cùng anh nói chuyện, bảo rằng hôm qua đã nhìn thấy ảnh và video phỏng vấn, ca ca rất đẹp trai a.
Tiêu Chiến không trả lời, nhưng lại tận lực mỉm cười lễ phép đáp trả.
Tiêu Chiến đại khái đoán được cái gọi là ảnh và video phỏng vấn của anh mà mọi người đề cập đến là thế nào. Chỉ có bốn bức ảnh thôi, hầu hết mọi người sẽ nhìn thấy chúng. Video phỏng vấn là bởi vì anh ở ngay phía sau Vương Nhất Bác. Những người này đều là không ngủ ngồi trước cổng khách sạn đợi thần tượng, làm sao có thể trực tiếp xem phỏng vấn.
Người quản lý ở bên cạnh đều thu hết những lời này vào tai mình, yên lặng âm thầm lên kế hoạch làm sao để khiến cho lịch trình của Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến xuất hiện chút trùng lặp.