Chap 29: Làm trợ lí không dễ

Tùy Chỉnh

"Chị quản em?" Vương Nhất Bác không chút lưu tình đáp lại một câu.
Trợ lý của cậu vui vẻ nói: "Nhất Bác ca, cậu là sếp của chị. Chị làm sao có thể quản cậu được. Chẳng qua là chị tò mò."
Vương Nhất Bác liếc cô một cái, ngay cả khi cô nàng là trợ lý của mình, cậu vẫn luôn cảm thấy rằng cậu và Tiêu Chiến không thể cứ thế phơi ra trước mặt cho mọi người thấy, cậu không muốn phiền phức: "Tối qua trở về em đi thăm anh ấy một chút, muộn quá liền không trở về nữa."
Lý do này cũng quá gượng ép rồi, hai phòng căn bản chỉ cách nhau chưa tới hai mét, có thể nào vì muộn quá nên không muốn về, nhưng trợ lý đương nhiên không xoắn xuýt chuyện này, cái cô quan tâm chính là sếp của mình chạy đi gặp Tiêu Chiến lúc đã quá muộn.
Là một người đã ở bên cạnh Vương Nhất Bác lâu ngày, cũng có thể xem là khá thân thiết, cô có thể cảm thấy Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến rất hợp nhau, ít nhất là Vương Nhất Bác cũng chưa từng từ chối Tiêu Chiến cái gì, nếu không cũng sẽ không có khả năng thời điểm Tiêu Chiến vừa tới Vân Nam, cậu đặt trước một nhà hàng để mời anh ăn tối.
Trợ lý tự nhiên cũng cảm thấy Tiêu Chiến là người rất tốt, ngày thường cô đã nhìn thấy quá nhiều thể loại người đi theo Vương Nhất Bác, nói không chừng họ còn nổi tiếng hơn Nhất Bác. Ở trong nước không có nhiều, cũng chỉ có một vài người bạn thi thoảng gặp nhau, cũng chỉ lịch sự chào hỏi, không có quá nhiều lời vô nghĩa, giới giải trí kết bạn cũng không dễ dàng gì, huống hồ là người gần như kề vai sát cánh.
Những người so với Vương Nhất Bác không nổi tiếng bằng càng có nhiều, xu bợ, nịnh nọt, tự cho mình là đúng, cũng nhiều vô số kể. Ghen ăn tức ở đặt điều nói xấu Nhất Bác ở sau lưng lại càng không thiếu.
Tiêu Chiến ngược lại không hề thuộc vào những đối tượng này, theo cảm nhận của trợ lý, sự tốt bụng và nhiệt tình của Tiêu Chiến đối với Vương Nhất Bác là xuất phát từ trái tim. Theo như cô biết, cách bài trí trong phòng của Tiêu Chiến cũng rất giống với phòng Vương Nhất Bác đi, chỉ một chiếc giường lớn, cho dù hai người có thân thiết đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể nào... dễ dàng cùng nhau chen chúc trên một chiếc giường a.

Cô trợ lý nhỏ suy nghĩ nửa ngày, cô chợt nghĩ đến vài ngày trước, các đồng nghiệp tại phòng thu ở Bắc Kinh có thu thập được một số dấu hiệu cp giữa Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến.
Cô bất chợt quay đầu lại nhìn ông chủ của mình, Vương Nhất Bác thái độ khác thường hiện tại không ngồi chơi game một cách vô tư, cũng không đeo tai nghe nhắm mắt dưỡng thần, thay vào đó là tiếng gõ bàn phím lách cách, tuy rằng biểu hiện của cậu không quá mức hoa mỹ, nhưng sao cô cứ cảm thấy.... tim hồng tim tím bay toán loạn xung quanh vậy?
Thị lực của trợ lý không tệ, cô ngồi bên cạnh liếc nhìn điện thoại của Vương Nhất Bác một cách lãnh đạm, muốn nhìn lén một chút màn hình, vừa vặn Vương Nhất Bác vừa nhận được một tin nhắn Wechat.
Đối phương nói: "Đã biết, buổi tối chờ em tới thoa thuốc cho anh."
Trợ lý không cần nhìn tên cũng biết. Đây nhất định là Tiêu Chiến lão sư a.
Tiêu Chiến bị thương phải nghỉ ngơi, Vương Nhất Bác lịch trình lại bị sắp xếp dày đặc. Tất cả các cảnh quay cùng với bạn diễn đều bị tạm hoãn. Bởi vì các cảnh ở trường đua đều phải tập trung quay sớm, cho dù là đổi cảnh cũng không cần phải lo lắng về xe và ngựa, nên về cơ bản thời gian nghỉ ngơi của Vương Nhất Bác là thay đổi trang phục và bàn luận với đạo diễn bối cảnh.
Trác Nguyên buổi chiều đến phim trường, mặc dù anh ta đi cùng đoàn đội, nhưng hầu hết nước uống cho nhân viên công tác anh đều không cần phải để ý đến vì đã có nhân viên khác phụ trách. Việc của anh vẫn chỉ là chăm sóc cho các mối quan hệ, bên cạnh đó chú ý đến kết nối thương vụ của Vương Nhất Bác, chụp tạp chí, quay quảng cáo, các bữa tiệc quy mô lớn, đương nhiên cũng có phần lọc kịch bản.
Lúc này, anh ta ngoại trừ tới xem Vương Nhất Bác quay phim, còn trực tiếp nói với cậu rằng bìa tạp chí đầu tiên đã được thương lượng. Kế hoạch là rời Vân Nam trong ba ngày sau khi bối cảnh ở trường đua ngựa hoàn thành, khẳng định sẽ rất bận.
Vốn dĩ Vương Nhất Bác không quan tâm chuyện này, nhưng khi nghe Trác Nguyên nói cậu sẽ phải rời khỏi Vân Nam đi, hiện tại cậu có chút không vui, chi bằng cứ nói thẳng, không vui chỉ đơn thuần là vì không thể gặp Tiêu Chiến mà thôi.
Chỉ mới bắt đầu yêu đương đã phải xa nhau. Cái này với ai cũng tính là không dễ dàng đi.