Chap 27: Xác định tình cảm

Tùy Chỉnh

Vương Nhất Bác mới đầu thật sự không có kế hoạch ngủ lại phòng của Tiêu Chiến, nhưng hai người chỉ vừa mới xác định tình cảm của đối phương, làm sao có thể nguyện ý tách ra.
Đây cũng là lần đầu tiên bọn họ thân mật như vậy, Tiêu Chiến toàn thân là đau nhức, nhưng vẫn nguyện ý tựa vào vòng tay của Vương Nhất Bác.
Không có vội vàng nói chuyện trắng đêm, bởi vì Tiêu Chiến trong lòng đều rõ, sáng mai Vương Nhất Bác lại phải tiếp tục công việc.
Bây giờ hai người đã có thể ở trên cùng một cái giường ôm nhau ngủ, vậy thì cũng còn rất nhiều thời gian để hiểu rõ đối phương, trước mắt không cần quá gấp gáp.
Tiêu Chiến dễ ngủ hơn so với Vương Nhất Bác, anh đối với người nguyện ý tin tưởng liền buông xuống hết thảy phòng bị, chứng mất ngủ mấy ngày này đều triệt để biến mất khi có Vương Nhất Bác ở bên cạnh.
...
Rèm cửa chắn ánh sáng bên ngoài, người trong phòng thực sự không thể đoán được mấy giờ.  Vương Nhất Bác đã bị đánh thức bởi một cuộc gọi WeChat từ trợ lý.
Trợ lý thực sự sợ chết khiếp, ai có thể tưởng tượng được cảm giác của cô khi đến phòng của sếp để đánh thức anh ấy bắt đầu công việc của mình nhưng lại không thấy người ở đâu, ngay cả chiếc giường cũng gọn gàng ngăn nắp đến sợ.
"Ừm." Vương Nhất Bác còn chưa tỉnh ngủ, vừa liếc mắt trông thấy là điện thoại của trợ lý, chỉ lẩm bẩm đáp một tiếng.
"Bác ca. Trời ạ, em đang ở đâu?"
"Đi ngủ."

"Hả? Ngủ? Ngủ ở đâu?"
"Khách sạn, có chuyện gì sao?" Vương Nhất Bác thanh âm có chút mất kiên nhẫn, nhưng vừa dứt lời cảm nhận được người trong ngực khẽ cựa, cậu mới phản ứng được bản thân hiện tại đang không ở trong phòng của mình, mà trợ lý gọi điện thoại tới nhất định là đã phát hiện ra điều này.
"Chị đang ở phòng em, ông chủ, em rốt cuộc là ngủ ở đâu? Sắp đến giờ tới trường quay rồi, tài xế cũng đã gọi, không thể làm chậm tiến độ. Ca ca ngài xin thương xót, ta liệu có thể nhìn thấy ánh mặt trời vào ngày mai không đây?"
Trong điện thoại, giọng điệu của trợ lý gần như là sụp đổ, Vương Nhất Bác ngược lại vô cùng bình tĩnh. Chỉ âm thầm thở dài, hiện tại phải tạm xa bảo bối của mình một chút, chuẩn bị cống hiến cho sự nghiệp.
"Em ở phòng đối diện, chị có thể đợi trong phòng, chờ một lúc em liền trở về."
"Cái gì? Đại ca?"
Vương Nhất Bác trực tiếp cúp máy.
Tiêu Chiến đã tỉnh, anh hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt chớp chớp lấy tinh thần một chút. Vương Nhất Bác trước sau vẫn ôm lấy anh, nghiêng đầu một cái, đặt lên trán Tiêu Chiến một nụ hôn nhẹ nhàng.
"Chào buổi sáng."
Tiêu Chiến ngoan ngoãn chui vào lồng ngực Vương Nhất Bác, chịu đựng cơn đau từ bả vai của chính mình cũng muốn dùng sức ôm lấy cậu: "Sớm."
Vương Nhất Bác cười khẽ: "Sáng sớm đã thử sức chịu đựng của em. Em còn phải đi làm, lại nói, vết thương của anh còn chưa lành."
Tiêu Chiến vốn là nheo mắt hưởng thụ giây phút được bám riết lấy Vương Nhất Bác, nghe được lời này hai mắt trừng đến căng tròn, nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của cậu, kéo chăn bông che kín mặt mũi, nhưng vẫn nhìn chằm chằm Vương Nhất Bác, một bộ dạng vô tội.
Vương Nhất Bác xoay người ức hiếp Tiêu Chiến, tay thò vào trong chăn vuốt ve eo của anh mấy lần: "Sao thế? Anh ngại ngùng sao?"
"Không, anh không có."
Tiêu Chiến động cũng không dám động, Vương Nhất Bác ý cười càng thêm rõ ràng, chút bực bội sau khi bị trợ lý đánh thức đã tan thành mây khói, hiện tại cậu chỉ cảm thấy, người trong ngực mình xinh đẹp đến cực điểm.
Cậu thản nhiên dính lấy Tiêu Chiến một hồi lâu mới chịu xuống giường. Cả hai đều là đàn ông, đều có ham muốn nhất định với người yêu, khống chế không nổi muốn kề cận ôm ấp, lại bị nhân tố khách quan ảnh hưởng ngăn cản, hiện tại ai cũng không dễ chịu, rõ ràng là đều đã bị dục hỏa đốt người.
Vương Nhất Bác ngồi bên giường Tiêu Chiến, vòng tay qua eo anh: "Em sẽ gửi tin nhắn cho anh lúc rảnh. Nếu cảm thấy nhàm chán, cứ trực tiếp gọi điện cho em, em sẽ trả lời ngay lập tức khi nhìn thấy."
"Ừ, anh biết rồi." Tiêu Chiến nhẹ gật đầu, khẽ mỉm cười.
Vương Nhất Bác nhướng mày: "Anh cười cái gì?"
"Hóa ra bạn trai của anh khác hoàn toàn với những gì mọi người nhìn thấy."
Lời này nói xong, Tiêu Chiến không khỏi có chút xấu hổ. Dù sao trước khi Vương Nhất Bác tới tìm anh tối hôm qua, anh cũng không dám dự đoán hai người có thể tiến triển nhanh như vậy.
_______
Huhu ngọt chết tôiii