Chap 22: Bệnh viện

Tùy Chỉnh

Trên mạng đã có chút tin tức ngầm truyền ra ngoài, chỉ nói rằng Tiêu Chiến bị ngã từ trên ngựa xuống nhưng không biết thương tích cụ thể, tài khoản chính thức của bộ phim cũng phải nhanh chóng gửi một thông cáo để ổn định lại dư luận, đồng thời bày tỏ lời xin lỗi chân thành cùng áy náy đến Tiêu Chiến, phần này tuyên cáo cũng là cùng đoàn đội Tiêu Chiến thương lượng mới phát ra.
Khi tuyên bố được đưa ra cũng đã là nửa đêm, Vương Nhất Bác trông thấy thời điểm cậu vừa kết thúc công việc, ở trên xe tới bệnh viện.
Văn bản chính thức cực kỳ đầy đủ và cẩn thận, nhưng Vương Nhất Bác không có tâm tư đọc kỹ nó, cậu còn đang chờ WeChat của Tiêu Chiến.
"Anh không sao, tốt hơn rồi, cậu tới bệnh viện có được hay không?"
Vương Nhất Bác không nhiều lời: "Em đang trên đường tới."
Tiêu Chiến không trả lời nữa, anh nói với trợ lý của mình rằng Vương Nhất Bác sẽ tới, để cô sớm đi xuống dưới sảnh đón cậu, trợ lý lại không yên lòng để Tiêu Chiến ở lại một mình.
"Em đi đi, trong phòng bệnh có thể có chuyện gì, cậu ấy sắp tới rồi, nhanh đi."
Trợ lý đành phải xuống sảnh.
Nhịp tim của Tiêu Chiến hiện tại vô cùng nhanh, mỗi giây đều giống như một năm trôi qua. cảm giác giống như không thể nào chờ nổi tới lúc trông thấy Vương Nhất Bác.
...
"Cô ở bên ngoài đi."
Trợ lý của Tiêu Chiến giúp Vương Nhất Bác mở cửa phòng bệnh, liền nghe thấy Vương Nhất Bác nhẹ giọng nói một câu như vậy.
"Huh?" Trợ lý nghe chưa hiểu lắm.

"Cô ở bên ngoài."
Trợ lý lúc này mới hiểu ra, liên tục gật đầu, mắt nhìn thấy Vương Nhất Bác đã đi vào, liền tốt bụng giúp khép cửa lại.
Ngoài hành lang còn có trợ lý của Vương Nhất Bác cùng với vệ sĩ, cô gái trẻ tuổi cảm thấy quẫn bách một lúc, chỉ có thể đến bên cạnh trợ lý của Vương Nhất Bác tìm chủ đề nói chuyện, hỏi một chút về tình hình ở trường quay lúc sáng.
Tiêu Chiến đang nằm trên giường bệnh, toàn thân vẫn là đau nhức, chỉ cần cử động nhẹ đã thấy ê ẩm, Vương Nhất Bác vội vã bước qua đỡ lấy cánh tay anh: "Đừng ngồi dậy."
Tiêu Chiến ngừng di chuyển.
"Còn đau không?"
Vương Nhất Bác kéo một cái ghế cách đó không xa đặt nơi mép giường, ngồi xuống kế bên, hai người ánh mắt tương giao, Tiêu Chiến nhẹ gật đầu: "Rất đau."
"Sao muộn như thế còn tới? Thêm mấy hôm nữa anh liền trở lại thôi."
Lời này nói ra, chính Tiêu Chiến cũng thấy hoảng sợ.
"Bác sĩ bảo nghỉ ngơi mấy ngày?"
"Ít nhất hai ngày, còn chưa được xuất viện."
Vẻ mặt Vương Nhất Bác nghiêm túc, lông mày nhíu chặt lại, ánh mắt sáng như đuốc, Tiêu Chiến tận lực muốn hòa hoãn bầu không khí, nói đùa: "Anh sẽ cố gắng trở lại làm việc càng sớm càng tốt, sẽ không làm chậm tiến độ của lão Vương a."
Vương Nhất Bác nhìn chằm chằm Tiêu Chiến: "Em nói anh làm chậm tiến độ của em lúc nào?"
"Tại sao..." Tiêu Chiến bị Vương Nhất Bác dọa sợ, lời nói cùng giọng điệu còn có thêm chút mập mờ, cũng không dám nhìn cậu.
Vương Nhất Bác thở dài: "Anh phải nghỉ ngơi thật tốt, khi nào chắc chắn không sao mới được quay trở lại làm việc."
"Không được a, đoàn phim không thể đợi anh."
"Em đã để nhân viên của mình nói chuyện với đoàn để nắm rõ kịch bản của em trước."
Tiêu Chiến cuối cùng cũng chịu nhìn Nhất Bác: "Cậu tại sao lại lãng phí thời gian giúp anh?"
Vương Nhất Bác giống như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng hết lần này tới lần khác, lời tới bên miệng đều không thể nói ra, cậu cảm nhận được Tiêu Chiến đang nhìn mình, trong lòng tràn đầy mong đợi không còn có thể che giấu được.
"Lo lắng cho anh." Vương Nhất Bác sau cùng chỉ có thể nói bốn chữ này.
"Cậu đã chạy đến lúc anh bị ngã đúng không?"
Vương Nhất Bác ngầm thừa nhận.
"Anh nghe thấy giọng nói của cậu, nhưng lúc đó thực sự mắt cũng không mở ra nổi."
Vương Nhất Bác cụp mắt xuống, Tiêu Chiến hai tay tùy ý đặt trên giường.
"Cho nên, anh đến cùng cũng cảm giác được em nắm tay anh? Em thực sự rất lo cho anh."
"Lúc nãy lên đây, trợ lý của anh còn nói rằng anh phải uống thuốc giảm đau, lưng đều bị bầm tím đến ứ máu." Vương Nhất Bác lại nói.
Tiêu Chiến trong nháy mắt vô thức nở nụ cười: "Cô ấy cũng nói với anh như vậy, nhưng anh cũng nhìn không ra."
"Để em xem một chút."
"Hả?"
"Để em xem."
Vương Nhất Bác biểu lộ cùng ngữ khí đều không cho phản đối, thậm chí ngay cả lời Tiêu Chiến vừa nói cậu cũng không để vào tai, đứng dậy khỏi ghế, muốn đỡ Tiêu Chiến ngồi dậy.
"Nhất Bác, anh không sao đâu."
"Em nói để em xem."
"Đừng nhìn, thực sự không sao, Nhất Bác." Tiêu Chiến nắm chặt vai bằng chính cánh tay của mình.
Vương Nhất Bác trực tiếp nắm lấy cổ tay Tiêu Chiến, Tiêu Chiến sửng sốt, để Nhất Bác kéo mình, thân trên giống như hoàn toàn không có cảm giác.
"Em nhìn một chút."
Tiêu Chiến không giãy dụa nữa, động tác của Vương Nhất Bác nhẹ hết mức có thể, Tiêu Chiến tự mình cởi hai cúc của bộ đồ bệnh nhân, chỉ lộ ra một bờ vai nhỏ.
Bị ngã mạnh như vậy, cũng là nhờ Tiêu Chiến uống thuốc vào đã sớm có tác dụng, nhưng mà vết thương, nhìn vào thật sự thấy giật mình.
Vương Nhất Bác chưa kịp suy nghĩ đã đưa tay kéo cổ áo ngủ của Tiêu Chiến xuống, không chỉ mình bả vai, mà hết thảy tấm lưng đều bầm tím.
Tiêu Chiến thậm chí không dám cử động, hô hấp đều hận không thể dừng lại. Nếu như bây giờ Vương Nhất Bác không phải đang đứng sau lưng anh, liền có thể thấy hai má anh đỏ bừng rồi.
Vương Nhất Bác nhất thời thấy tim nhói lên, cổ họng cũng vô thức thấy đắng nghét:
"Còn đau ở chỗ nào không?"
"Không, thực sự ổn rồi."
Tiêu Chiến hiếm khi nhìn thấy bộ dạng ôn nhu vô cùng như thế từ Vương Nhất Bác.