Chap 2: Hiếu kì

Tùy Chỉnh

Thế nhưng là Tiêu Chiến nhịn không được liếc mắt nhìn cậu một cái. Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Vương Nhất Bác bằng xương bằng thịt. Idol top đầu làng giải trí trong nước, đỉnh lưu hàng đầu, là idol của các idol, không khó để thấy tên cậu xuất hiện trên hot search mỗi ngày.
Đối với một người như vậy, ai cũng sẽ có chút hiếu kỳ nhất định, Tiêu Chiến cũng không ngoại lệ.
Tiêu Chiến đã bước vào khu vực phỏng vấn, người dẫn chương trình mời anh ngồi xuống, nhưng ánh mắt anh vẫn đặt ở hướng Vương Nhất Bác đã rời đi, một mảnh đen như mực, lại rất nhiều người cản trở, anh cái gì cũng không thể nhìn thấy.
Nếu như Vương Nhất Bác cảm thấy thoải mái tuỳ ý khi đối mặt với cuộc phỏng vấn thì Tiêu Chiến lại thận trọng hơn, câu trả lời vẫn luôn đặc biệt khéo léo. EQ của anh rất cao, không ít truyền thông đã nhận xét như vậy về Tiêu Chiến.
Cũng có thể nói là bộ phim truyền hình năm ngoái nam diễn viên Tiêu Chiến đã thể hiện được khả năng diễn xuất vô cùng ấn tượng, nhưng vẫn chưa thể nhận được vai nam chính, chỉ dừng lại ở nam phụ mà thôi. Tuy số lượng fan của anh không tính là quá ít, nhưng cùng đem ra so sánh với các tài nguyên mới, thật tình vẫn còn chút khó khăn.
Lại nói, Tiêu Chiến trước sau vẫn luôn dùng bản chất nhẹ nhàng dễ thân thiết gần gũi đối đãi với mọi người, với ai anh cũng là một bộ dạng vô cùng ân cần chu đáo.
Thời gian phỏng vấn của Tiêu Chiến được ấn định là mười phút. Rất đáng tiếc, điều này là do ban tổ chức quy định. Anh không thể giống như Vương Nhất Bác có thể cùng với đoàn đội chụp ảnh. Tuy nhiên, để xử lý hậu kỳ với một dây chuyền sản xuất chung, cuộc phỏng vấn kéo dài mười phút kia cũng đã tính là cho anh chút mặt mũi.
Đợi đến khi anh ra khỏi nơi phỏng vấn, người phụ trách ban tổ chức đã cố ý quay lại: "Tiêu lão sư, cảm ơn anh đã đồng ý dời lịch phỏng vấn. Chúng tôi ở đây là vì có mâu thuẫn trong lịch trình của nghệ sĩ. Tôi qua đây để đặc biệt xin lỗi anh về chuyện này."
Tiêu Chiến biết rằng "nghệ sĩ" mà ban tổ chức đề cập đến là Vương Nhất Bác, lúc ấy quản lý của cậu đã tới tìm anh thời điểm anh đang đợi phỏng vấn. Cũng là anh đã gật đầu đồng ý cho Vương Nhất Bác phỏng vấn trước. Thường thì dời lịch một chút thế này cũng không mất nhiều thời gian. Đợi thêm một lát cũng không mất miếng thịt nào. Thế nhưng là, chủ trương mang tiếng thảo luận thương lượng, Tiêu Chiến cũng không có nhiều quyền như vậy, anh nếu như không tình nguyện đồng ý thì cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể chịu cảnh "Người ăn thiệt thòi chỉ có thể là mình."
"Không thành vấn đề. Mọi người vất vả rồi." Tiêu Chiến đáp.
"Tiêu lão sư, đừng lo lắng, tối nay chúng tôi sẽ tìm một vị trí thật tốt cho anh."
Người quản lý của Tiêu Chiến vội vàng nói lời cảm ơn.
Người kia thực sự nói giữ lời, sự kiện này đã được tìm kiếm ngay từ khi phát sóng trực tiếp thảm đỏ. Weibo chính thức của nhà tổ chức đã phát hành bom tấn chuyên sâu của nghệ sĩ. Chỉ bốn người duy nhất được chú trọng quảng bá, Vương Nhất Bác là một trong số đó. Tiêu Chiến thực sự chiếm một. Thậm chí caption của Weibo còn là: "Tiêu Chiến, đã sẵn sàng tỏa sáng vào 2020."

Đề tài này nhanh chóng được đẩy lên hot search.
Tiêu Chiến vội vã đi vào xem, một số fan của người khác đã mắng anh rất thậm tệ, bọn họ cho rằng idol của bọn họ nổi tiếng hơn anh, nhưng đều không nhận được sự đãi ngộ này. Tất cả đều hàm ý muốn nói rằng Tiêu Chiến đã bỏ tiền ra mua vị trí này.
Không quan trọng, làm sao có thể quản bọn họ mắng thế nào? Vị trí này có được cũng không dễ dàng như vậy.
___
Trong một studio ở Bắc Kinh, bất kể sự kiện đến cỡ nào long trọng, bao nhiêu chủ đề, Vương Nhất Bác cũng không quan tâm nhiều đến nó. Cậu rất hiếm khi đăng bài trên Weibo. Tất cả các tài khoản đều do đoàn đội của cậu quản lý. Cho đến tột cùng phía kia buổi tối sôi động náo nhiệt như thế nào, cậu cũng không biết, không quản, cậu chỉ đơn giản nghĩ, chỉ cần hoàn thành thôi, tất thảy chỉ là một nhiệm vụ công việc..
Thời điểm này, Vương Nhất Bác đã trở thành người phát ngôn toàn cầu cho những nhãn hiệu đắt đỏ sang trọng năm 2021. Mùa xuân đó hoàn toàn kín tiếng, cũng không dễ dàng gì mới phát hiện ra chuyện này là tối mật. 
Bên ngoài trời đã khuất vào ban đêm, đèn sợi đốt trong phòng thu vẫn chưa tắt, khi cậu rời khỏi studio, trời đã sáng, Vương Nhất Bác lại một đêm không ngủ.
Người khác có thể đã sớm chịu không nổi, nhưng đối với Vương Nhất Bác, tập mãi đã thành thói quen.
Trong xe, Vương Nhất Bác mang lên bịt mắt, hạ ghế xuống thấp làm một chỗ tựa cơ thể.
"Về đến khách sạn, mua cho em một cốc American đá đặc đem lên phòng." Vương Nhất Bác chậm rãi mở miệng, không nghe ra được cảm xúc gì.
"Bác ca, chỉ mới sáng sớm đừng uống lạnh."
Vương Nhất Bác không trả lời, đồng nghĩa với, phản bác vô hiệu.
Trợ lý bĩu môi một cái, nghĩ, hừm, mua thì mua.
Vương Nhất Bác thời điểm này trở về khách sạn cũng chỉ còn có hai giờ đồng hồ, hai tiếng này chỉ đủ để cậu tắm rửa, ăn một bữa sáng.
Đi ngủ? Nghĩ cũng đừng nghĩ.