Chap 19: Quỷ dị

Tùy Chỉnh

Vương Nhất Bác nói với Tiêu Chiến rằng muốn đem nhân vật đi vào lòng khán giả thì trước tiên phải làm cảm động chính mình. Nếu nhân vật không thể thuyết phục được cảm xúc của bản thân thì dù có thành công cũng chỉ được người hâm mộ và khán giả ủng hộ tạm thời mà thôi. Chắc chắn sẽ không có khả năng trở thành kinh điển. Đây có lẽ là một chân lý mà ai đứng trước máy quay cũng có thể hiểu sâu trong thâm tâm, nhưng rất khó để làm được như vậy.
Tiêu Chiến quay lại hỏi Vương Nhất Bác: "Cậu có nhiều tác phẩm như vậy, cậu cảm thấy bộ phim nào sẽ trở thành kinh điển?"
"Bộ này." Vương Nhất Bác đáp không do dự.
Tiêu Chiến ngây người nhìn Nhất Bác hồi lâu: "Vừa mới khai máy, cậu liền có loại dự cảm này?"
Vương Nhất Bác không có nhìn Tiêu Chiến, chỉ nằm trên sofa tiếp tục nghịch điện thoại di động, nhíu mày một cái xem như đáp lại anh.
Vốn cho rằng Tiêu Chiến sẽ hỏi thêm vì cái gì mà cậu dám khẳng định như vậy, nhưng nửa ngày cũng không thấy Tiêu Chiến nói thêm lời nào nữa, cái này, không phải nên hỏi thêm vì sao ư?
Vương Nhất Bác quay đầu nhìn về phía Tiêu  Chiến đang ngồi cách đó không xa, vô tình ánh mắt chạm nhau, Tiêu Chiến hiếm khi có dũng khí như vậy, không những không né tránh ánh mắt của Nhất Bác, còn nương theo ánh mắt đó hỏi cậu: "Cho nên Băng Vân hay Hàn Vũ khiến cậu cảm động?"
Lần này Vương Nhất Bác khẽ cười một tiếng, ánh mắt nhu hòa không ít: "Anh đã diễn đến độ không thể thoát vai như vậy, em còn có thể không bị cảm động ư?"
Hiện tại là mấy giờ Tiêu Chiến cũng không biết, nhưng có thể nhìn thấy chút ánh sáng le lói qua rèm cửa.
Nghĩ đến nhân viên công tác đoàn phim giờ này có lẽ đang nỗ lực làm tốt nhiệm vụ của mình, với tư cách là diễn viên chính của bộ phim, hai người lúc này còn đang ở một chỗ dùng những từ ngữ mờ ám như vậy đối thoại cùng nhau, vô tình tạo ra thứ cảm xúc không thể giải thích nổi.

Tiêu Chiến thật sự rất muốn minh bạch Vương Nhất Bác có phải là cùng mình đồng dạng không cách nào bình tĩnh hay không. Nhưng Tiêu Chiến hiểu rằng có một số thứ nếu thẳng thắn bày tỏ không đúng thời điểm, mọi thứ sẽ trở nên vô nghĩa và không thể giải quyết nổi hậu quả.
Thế nhưng là, anh cũng không ngu ngốc, không ai lại muốn lãng phí giấc ngủ quý giá của mình để quan tâm đến việc bạn diễn cùng có đang ở trong tình trạng tồi tệ hay không, ngay cả Tiêu Chiến cũng thế, chứ đừng nói đến Vương Nhất Bác.
Vì vậy, chỉ cần nắm được điểm này thôi, cho đến ngày Tiêu Chiến sáng tỏ mọi thứ. Cũng không dám đoán mò tâm tư Vương Nhất Bác nữa.
Hai người bọn họ lần này thực sự cùng nhau đi ăn sáng. Phải kể đến cách đây mấy phút trước, Tiêu Chiến kiên quyết muốn đi, nếu là theo đúng tâm tư của Vương Nhất Bác, thời điểm này đi ngủ càng hợp ý, nhưng cuối cùng vẫn là mặc áo len vào cùng Tiêu Chiến ra ngoài.
Trên đường căn bản không có người, nhưng khi Tiêu Chiến đang cầm điện thoại hướng vào con hèm nhỏ, bỗng nhiên lại có một chút ánh sáng. Quán ven đường chỉ bày biện mấy chiếc bàn, hai ba người ngồi ở đó, trông có vẻ đều là trung niên.
Tiêu Chiến đi đến chỗ bà chủ, trước mặt hỏi bà xem cửa hàng có gì để ăn.
Bầu không khí cùng mùi thơm ở đây thực sự khiến Vương Nhất Bác cảm thấy thoải mái dễ chịu không thể giải thích, cậu ở sau lưng Tiêu Chiến cách nửa bước, không nói gì, thời điểm Tiêu Chiến quay lại hỏi cậu muốn ăn gì, cậu nói rằng cứ giống anh được rồi.
Bà chủ đích thân bưng lên hoành thánh cùng sữa đậu nành nóng hổi:  "Đây là mẻ đầu tiên của hôm nay, hai cháu cả đêm không ngủ rồi đúng không. Người trẻ tuổi đều không chú ý nghỉ ngơi, giấc ngủ đối với thân thể trọng yếu bao nhiêu, chỉ e là tới lúc già hai đứa mới biết."
Tiêu Chiến vươn tay nhận đĩa thức ăn do bà chủ mang đến, các bậc trưởng bối trông thấy bộ dạng này của người trẻ tuổi, nhắc nhở vài câu là điều không tránh khỏi, sau cùng cũng là sự quan tâm chân thật, nhưng Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác cũng không thể làm gì khác, vẫn là phải hi sinh thời gian ngủ để thỏa mãn công việc.
"A di, đồ ăn của người không tệ, về sau tụi con sẽ thường xuyên tới."
Bà chủ lộ vẻ tự hào: "Hiện tại vẫn còn sớm, chỉ cần tới sáu giờ liền có người xếp hàng dài đấy."
Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến hài lòng cắn một miếng hoành thánh mới bắt đầu động đũa, mùi vị có vẻ ổn, nhưng Vương Nhất Bác vẫn không thèm ăn loại thức ăn này, dù ngon hay không, cậu cũng chỉ xem nó là thứ để nhét đầy dạ dày mà thôi.
Nhưng là, điều cuối cùng Vương Nhất Bác làm sau khi kết thúc công việc vào buổi tối hôm đó là yêu cầu trợ lý của mình sáng sớm mai hãy đến nơi này mua đồ ăn sáng.
Trợ lý chưa kịp hiểu vấn đề:  "Bác ca, em nói ở đâu cơ?"
Vương Nhất Bác mặt không biểu cảm, lặp lại một lần nữa vị trí cụ thể.
Nhưng trợ lý không phải là không nghe rõ, chỉ là không thể tin nổi, không nói đến ông chủ của mình muốn ăn đồ ăn của một quán ven đường, nhưng Vương Nhất Bác vẫn luôn thờ ơ với chuyện này làm sao có thể biết đến một cửa hàng điểm tâm nhỏ bé ở Vân Nam. Cái này cũng quá quỷ dị rồi.
"Hai phần."
"Hai phần?"
Vương Nhất Bác nhẹ gật đầu, thản nhiên như không cầm thẻ phòng quẹt ổ khóa trước khi mở cửa bước vào phòng.
Trợ lý nhìn chằm chằm vào cánh cửa nâu đỏ một lúc, sau đó lại vô thức nhìn sang cánh cửa phía đối diện.
Sợ hãi, nếu không phải đã khuya, cô thực sự muốn ra bên ngoài nhìn xem mặt trời có phải hay không mọc từ hướng Tây.
______
Đi ngủ thoiiii