Chap 18: Em không có ý đó

Tùy Chỉnh

Vương Nhất Bác lùi lại một bước, để Tiêu Chiến vào phòng.
"Không có dép lê sao?" Tiêu Chiến bước vào, anh mở to mắt nhìn Vương Nhất Bác, nhìn hết thảy một lượt từ trên xuống dưới, lẩm bẩm nói: "Anh cảm thấy cậu cũng không phải quá muốn chạy bộ đi."
Vương Nhất Bác đóng cửa lại, lại nhìn Tiêu Chiến từ phía sau, giống như cậu cũng vô pháp phản bác lời Tiêu Chiến nói.
"Sao anh muộn như thế còn chưa ngủ?"
Tiêu Chiến quay đầu lại: "Không phải cậu cũng thế sao?"
"Em vừa kết thúc công việc."
"À." Tiêu Chiến né tránh ánh mắt, quay lưng về phía Vương Nhất Bác: "Vương lão sư thật sự rất bận."
Vương Nhất Bác mỉm cười khe khẽ: "Cái kia... Tiêu lão sư không bận lắm, sao muộn như thế còn chưa ngủ?"
"Anh chơi game."
Vương Nhất Bác nhướng mày: "Chơi cái gì đến tận giờ này?"
"Vương Nhất Bác?"
"Hửm?"

Tiêu Chiến trầm mặc một chút, vẫn là hỏi: "Cậu có định chạy bộ hay không?"
"Anh không phải nói, không cảm thấy em thực sự muốn chạy bộ sao?"
Tiêu Chiến lần này chủ động hướng Vương Nhất Bác tiến lại hai bước: "Vậy cậu muốn làm gì?
"Em muốn hỏi anh tối qua rốt cuộc đã có chuyện gì. Những cảnh quay kia khiến anh cảm thấy không thoải mái sao? Nếu không, tại sao lại vội vã bỏ chạy sau khi kết thúc?"
Tiêu Chiến rũ mắt xuống:  "Anh không phải đã nói qua nguyên nhân rồi sao?"
"Anh nghĩ em tin?"
"Vậy cậu cảm thấy nguyên nhân là gì?"
Nói xong, Tiêu Chiến nhìn thẳng vào Vương Nhất Bác, anh nghĩ anh muốn ghi lại tất cả những biểu cảm dù nhỏ nhất trên gương mặt Vương Nhất Bác, nhưng dường như không giống với mong muốn. Vương Nhất Bác lúc này rất bình tĩnh, thậm chí là không có một chút cảm xúc nào.
"Buổi sáng trong nhà kho anh không thể thoát vai?"
Tiêu Chiến cứng họng, không còn gì để nói.
Dường như Vương Nhất Bác đã đoán đúng: "Hay là chúng ta nói về nhân vật và kịch bản đi. Thảo luận một chút về vai diễn sẽ khiến anh thoải mái hơn khi quay cảnh tiếp theo."
Tiêu Chiến nhìn chằm chằm vào Vương Nhất Bác, quả thực..: "Cậu chỉ đơn thuần là muốn thực hiện một cảnh quay tốt?"
Vương Nhất Bác trong nháy mắt như nghẹn ở cổ họng, cảnh đó thực sự rất quan trọng, cậu cũng rất thích thích kịch bản này, nhưng tâm trạng của Tiêu Chiến dĩ nhiên quan trọng hơn.
"Anh sẽ không làm ảnh hưởng đến tiến độ của cậu đâu."
"Em không có ý đó." Vương Nhất Bác tựa hồ ý thức được lời giải thích của mình quá gấp gáp, vội quay đầu lại che giấu đi cảm xúc của bản thân.
Tiêu Chiến đương nhiên không muốn xảy ra cãi vã. Cũng không hi vọng có thể từ miệng Vương Nhất Bác nghe được điều gì kinh hỉ.
Khi Tiêu Chiến bước qua Vương Nhất Bác có ý định rời đi, Vương Nhất Bác theo bản năng đưa tay kéo anh lại: "Em thực sự không có ý đó."
Tiêu Chiến cúi đầu nhìn xuống Vương Nhất Bác đang nắm lấy cổ tay mình, hôm qua bọn họ cũng từng nắm tay như thế này.
Vương Nhất Bác nghĩ Tiêu Chiến để ý hành động này của mình, liền buông tay: "Em xin lỗi."
"Anh về đây."
Vương Nhất Bác lúc này không gật đầu cũng không phản đối, Tiêu Chiến cảm thấy nếu mình ở lại lâu hơn nữa sẽ rất phiền hà, chuẩn bị rời đi thì Vương Nhất Bác lại nói: "Không chạy bộ nữa, đi ăn sáng đi."
Tiêu Chiến nghe thấy lời này liền nheo mắt, mặc dù Vương Nhất Bác giống như cái gì cũng không làm, thế nhưng cậu dường như nhất định muốn từ Tiêu Chiến tại chỗ này nghe điều gì đó, hoặc cũng có thể, ngay bản thân cậu cũng không biết cậu đang muốn cái gì, giống như Tiêu Chiến lúc này.
"Này." Tiêu Chiến gật đầu, lại lắc đầu cười khẽ.
"Anh đang cười cái gì vậy?"
Tiêu Chiến không rõ vô tình hay cố tình nâng lên mi mắt, khóe miệng cong lên dưới ánh đèn ấm áp trong phòng càng thêm rõ ràng, ánh mắt phi thường sáng, Vương Nhất Bác dường như bị thứ ánh sáng này làm cho choáng váng.
Tiêu Chiến nói thẳng: "Đúng a, anh không có chơi game."