Chap 17: Có tâm sự

Tùy Chỉnh

Ban đêm kết thúc công việc không tính là quá sớm, nhưng cũng không phải là quá muộn đối với những người phải làm việc đến nửa đêm mỗi ngày. Tiêu Chiến không buồn ngủ, nhưng tâm trạng hiện tại của anh cũng không được xem là thích hợp để nói lời tạm biệt với hết thảy mọi người, anh cứ như vậy trực tiếp lên xe.
Vương Nhất Bác xong việc vô thức tìm kiếm bóng dáng của Tiêu Chiến trong đêm tối, không nhìn thấy rõ hai chiếc xe cạnh nhau, sau khi cậu bước ra ngoài mới phát hiện hóa ra chỉ còn xe của mình đang đậu ở đó.

"Bác ca." Trợ lý nhìn Vương Nhất Bác rồi mới nhỏ với cậu trước khi lên xe: "Còn gì cần chị làm không?"
Vương Nhất Bác lắc đầu, kế đó bước lên xe, cửa xe đóng lại cậu mới lấy điện thoại ra gửi tin nhắn WeChat cho Tiêu Chiến: "Đi rồi?"
Tiêu Chiến đang cầm điện thoại trong tay, từ lúc lên xe, anh đã bắt đầu đoán xem Vương Nhất Bác có hay không đến tìm mình. Thật may là không mất quá nhiều thời gian để anh nhận được WeChat của cậu, nhưng nếu anh nhận được thì phải làm thế nào đây.
Tiêu Chiến cũng không thể giải thích bất cứ điều gì nếu như Vương Nhất Bác hỏi lí do tại sao anh rời đi mà không cáo từ một tiếng.
"Đêm nay anh không nói nhiều, những phân cảnh này khiến anh cảm thấy không thoải mái sao?"
Lại một WeChat khác được gửi đến.
Tiêu Chiến cảm thấy hàng chữ này rất chướng mắt, nhìn xem, quả thực là đỉnh cao của làng giải trí vừa có thực lực vừa nổi tiếng, lại phi thường kính nghiệp, tận lực đến mức có thể dễ dàng phát hiện ra cảm xúc của bạn diễn có phần lạ lùng. Đồng thời rất tự nhiên liên tưởng đến có phải là quá trình phối hợp bên trong xảy ra vấn đề hay không.
Lúc này, Vương Nhất Bác muốn bày ra sự chu đáo ân cần bao nhiêu lại càng khiến Tiêu Chiến phải chịu khó xử bấy nhiêu.
Xong, Tiêu Chiến trong lòng âm thầm nói, những điều này dường như không phải vì kính nghiệp, mà Vương Nhất Bác là thực sự quan tâm anh.
WeChat lại được gửi tới, Tiêu Chiến không thể để Vương Nhất Bác nhận thấy bất kỳ sự kì lạ nào dù là nhỏ nhất, bởi vì ngay cả bản thân anh hiện tại cũng giống như đang ở trên mây, nếu như Vương Nhất bác nhìn ra anh có gì lạ, cậu có lẽ sẽ coi anh như một con quái vật mà tránh xa.
"Không sao, anh chỉ là có chút không thoải mái nên về trước."
Tiêu Chiến có cái gì đó không ổn, Vương Nhất Bác chắc chắn, nếu như là trước đây có thể Tiêu Chiến sẽ nói: "Mệt chết anh rồi, phải về sớm một chuyến thôi." Nói không chừng còn phải dùng "Vương lão sư" làm lời dạo đầu trêu chọc một hai câu.

Thế nên hai người ở chung với nhau vẫn luôn cảm thấy rất thoải mái, sau những cuộc trò chuyện như vậy, Vương Nhất Bác dường như càng quan tâm đến đối phương hơn, dù là vì lịch sự hay là tình cảm chân thành.
Nhưng Vương Nhất Bác lần này không trả lời WeChat nữa, điều này cũng có phần kỳ quái, nhưng chính cậu cũng không cách nào giải thích được, Vương Nhất Bác chính là cảm thấy cậu hiện tại bất luận là hỏi thăm cái gì cũng đều không có ý nghĩa.
Tiêu Chiến mất ngủ, anh không khỏi nhớ lại ánh mắt Vương Nhất Bác nhìn anh lúc ở trường quay, cho đến những cảnh đối đầu trong nhà kho, hồi tưởng lại rất nhiều rất nhiều lần, hình ảnh hiện lên trong đầu càng ngày càng rõ ràng. Sau khi nhắm mắt lại, còn cảm nhận được giống như Vương Nhất Bác đang thực sự ở đây.
Quá tệ, Tiêu Chiến không biết nên làm thế nào để đối mặt với tình cảm hiện tại của mình. Đến tột cùng đó là thứ cảm giác gì đây?
Lúc này là mấy giờ, Tiêu Chiến cũng không biết, vì anh đang nỗ lực ép chính mình không được nhìn vào điện thoại di động, không được tìm những thứ liên quan đến Vương Nhất Bác trên Weibo. Nhưng vẫn là không ngủ được.
Âm thanh nhắc nhở của WeChat vang lên một tiếng, Tiêu Chến không biết được mình đang sửng sốt hay là chờ mong, nhịp tim anh vô tình tăng nhanh trong giây lát.
Mở mắt ra, căn phòng quá tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại làm mắt Tiêu Chiến đau nhói.
Không có gì đáng mong đợi, chỉ là có một bằng hữu đã gửi WeChat lúc 3 giờ sáng để hỏi xem anh đã hoàn thành công việc chưa và có muốn lập nhóm để chơi một trận game trước khi ngủ hay không.
Tiêu Chiến cau mày, không chỉ không có hứng thú chơi, anh thậm chí còn không trả lời WeChat.
Sau khi màn hình điện thoại tự động khóa lại, Tiêu Chiến, người đang trốn mình trong bóng tối, lại thở dài hụt hẫng.
...
Vương Nhất Bác tắm nhanh rồi nằm xuống giường, từ phim trường trở về đoàn đội cậu liền tụ lại phòng của cậu họp hành, Vương Nhất Bác rất ít khi phát biểu, về thương vụ hợp tác phía trên, cậu không mấy hứng thú, lại càng tin tưởng đoàn đội chuyên nghiệp của mình hơn.
Đã gần sáng, cũng may Vương Nhất Bác hôm nay lịch trình chỉ bắt đầu vào buổi trưa, ngủ năm tiếng đồng hồ đã là một giấc ngủ ngon, nguyên bản còn tưởng mình buồn ngủ, lúc nằm xuống mới phát hiện ra mình hoàn toàn không chút muốn ngủ.
Vương Nhất Bác cảm thấy Tiêu Chiến có khi là chưa ngủ, cho dù chỉ một lát nữa mặt trời sẽ ló dạng.
"Chạy bộ không?"
Lại là một WeChat khác, Tiêu Chiến còn tưởng là tin nhắn của tên bằng hữu lắm chuyện lúc nãy, còn định quay lại mắng mỏ một trận, sau khi mở khóa thì thấy chính là Vương Nhất Bác đã gửi WeChat.
Tiêu Chiến lúng túng ngồi dậy, hỏi: "Đang chạy hả?"
"Em chưa. Anh có muốn chạy cùng không?"
Không muốn đi... Tiêu Chiến lúc này có chút sợ hãi nhìn thấy Vương Nhất Bác.
Muốn đi. Tiêu Chiến đặc biệt muốn nhìn thấy cậu bây giờ.
"Không phải tới trưa mới có lịch sao? Sao không ngủ thêm chút nữa?"
Vương Nhất Bác không trả lời câu hỏi của Tiêu Chiến mà nói: "Tiêu lão sư thực sự nắm lịch trình của em trong lòng bàn tay."
"Anh vừa xem qua lịch quay của mình."
Mặc dù hai người đang nhắn tin, nhưng Vương Nhất Bác dường như phảng phất nghe thấy được giọng nói và vẻ mặt ngượng ngùng của Tiêu Chiến bây giờ, không khỏi cười khẽ một tiếng.
"Anh sẽ đi chứ?" Vương Nhất Bác tiếp tục truy vấn.
"Trời còn chưa sáng đâu."
"Vừa vặn, trời sáng sẽ trở về ngủ tiếp."
Tiêu Chiến hôm nay so với Vương Nhất Bác sẽ phải tới phim trường sớm hơn hai tiếng. Điều này cũng đồng nghĩa với, anh cũng không có quá nhiều thời gian để lãng phí, huống hồ là thời gian do dự. Vẫn là cùng Vương Nhất Bác chạy bộ một lúc đi.
Không mất quá nhiều thời gian, phòng Vương Nhất Bác vang lên tiếng gõ cửa. Cậu nhấc chăn bước ra khỏi giường đi mở cửa, hai người nhìn nhau trong chốc lát không nói lời nào. Tiêu Chiến chỉ cần nhìn qua đã biết Vương Nhất Bác chính là trực tiếp từ trên giường xuống đi mở cửa.
_______
Đi ngủ thôiiiii