Chap||10

Tùy Chỉnh

24 tuổi:
"Anh chưa bao giờ dám tưởng tượng mình sẽ hẹn hò với em. Và giờ chuyện này vẫn như một ảo ảnh không thực đối với anh.
Sau một năm vui chơi, chúng mình trở lại Mỹ. Chúng ta buộc phải đối mặt với hiện thực. Mặc dù rất khó khăn nhưng không sao cả vì cả hai có nhau. Cho đến cuối cùng.
Em được mời vào một công ty người mẫu ở New York. Anh bắt đầu sản xuất nhạc cho một hãng truyền thông ở Nhật.
Chúng ta cùng tiến một bước lại gần ước mơ, nhưng trái tim lại vẫn trống rỗng bởi vì, nếu không có người kia, cả hai đều chỉ là những bản thảo chưa hoàn thiện.

Đáng sợ nhất ở yêu xa là chúng mình không biết được liệu người kia có nhớ mình không, hay đã lãng quên mối quan hệ này. Và nó làm anh phát điên.
Anh chào từ biệt em ở sân bay. Ôm chặt lấy em như thể đó là khoảnh khắc cuối cùng của đôi ta. Anh không bao giờ muốn rời xa em, nhưng đây là định mệnh rồi.
Hai đứa mình giữ liên lạc với nhau trong vài tuần đầu, nhưng công việc cứ khiến ta bận rộn thêm và lệch múi giờ chính là kẻ thù lớn nhất.
Anh đã gặp rất nhiều người nổi tiếng vì tính chất công việc và đã làm việc với những người có ảnh hưởng trên thế giới. Em cũng đã có những bước nhảy vọt trong sự nghiệp. Thật là một năm lênh đênh với chúng ta. Nhưng anh biết mình sẽ vượt qua được."
Tất cả đều đã thay đổi, Tine. Ngoại trừ tình yêu của anh dành cho em, sẽ mãi mãi như lúc ban đầu. Tine, anh thật sự rất nhớ em.